Treo đầu dê bán thịt chó

Chúng ta hay được dùng câu thành ngữ “Treo đầu dê, bán thịt chó” nhằm chỉ mọi kẻ làm ăn lận dối, siêng lừa gạt tín đồ khác trong gớm doanh. Nhưng không nhiều người biết rằng, phía sau thành ngữ này là câu chuyện cảm rượu cồn về chú chó do cứu nhà mà hy sinh thân mình. 


*
Thành ngữ “Treo đầu dê buôn bán thịt chó” khởi đầu từ một điển tích xưa. (Ảnh minh họa qua Толуна)

Được biết, câu nói trên có bắt đầu từ một thành ngữ của người nước trung hoa cổ: “Quải dương đầu, mại cẩu nhục”. Sau này ông bà ta đưa nghĩa từ Hán – Việt sang trọng thuần Việt, gọi là “Treo đầu dê, phân phối thịt chó”. Thành ngữ này phát xuất từ mẩu chuyện sau:

Ngày xưa, nghỉ ngơi tỉnh sơn Tây, Trung Quốc, gồm một fan tên là Trương Thành vốn vô cùng thích nạp năng lượng thịt chó. Một lần, anh ta đi buôn ngựa ghé ngang sang 1 thị trấn nhỏ, từ xa nhận thấy một tiệm khách ven con đường đề biển cả hiệu: “Chuyên bán thịt chó”. Trước cửa gồm một bé chó lông tiến thưởng bị xích trông thật mập tốt, quá thích thú anh ta bước ngay vào bên trong quán. Chú quán thấy anh với theo một hầu bao vô cùng to, cần đã tiếp đón rất nồng hậu.

Bạn đang xem: Treo đầu dê bán thịt chó

Trương Thành gọi liền 5 cân nặng thịt chó cùng một bình rượu trắng. Chỉ trong chớp mắt, anh ta đã chén bát sạch không còn tất cả. Thời điểm này, ngà ngà trong khá men, anh nghĩ về đến bé chó lông xoàn bày trước cửa ngõ hiệu ngay thức thì hỏi công ty quán: “Ông có buôn bán con chó lông tiến thưởng trước cửa ngõ không?”.


Chủ quán nghĩ bụng đã gặp mặt được một món hời lớn, bắt buộc liền nói: “Con chó này trông thật mập tốt, thông thường quán chỉ để trưng, cơ mà nếu anh trả giá cao, tôi sẽ buôn bán nó.”

Không vì dự, Trương Thành chấp nhận ngay, trả bé chó với giá 10 lạng bạc tình để lấy nó về chiêu đãi bạn bè. Thấy giá bán hời, chủ quán không chần chừ vội núm lấy 10 lạng bội nghĩa đồng thời giao ngay con chó đến Trương Thành, cầm là Trương Thành rảnh dắt chó đi.

Con chó ngoài ra biết được Trương Thành coi trọng nó yêu cầu cứ vây quanh quấn quýt bên anh. Anh đi đâu nó theo đó, ko rời nửa bước. Chủ quán chú ý Trương Thành say xỉn, bước chân loạng choạng ra khỏi cửa tiệm, thiên nhiên ông ta phát sinh ý xấu, lặng lẽ âm thầm đi theo Trương Thành.

Quả nhiên được một quãng đường, Trương Thành choáng váng nằm mê man tại một bến bãi cỏ. Gã công ty quán từ xa trông thấy, bèn toan tới cướp túi tiền. Ngờ đâu con chó lông quà gầm gừ xông tới, trừng mắt lên sủa cấm đoán lão hành sự. Lão nhà quán thấy vậy hại quá, bèn lùi ra xa.


Lúc này, gió bắc thổi càng lúc càng mạnh. Lão công ty quán thấy gió khổng lồ nổi lên, bèn nghĩ về ra một mưu kế độc ác khác. Ông ta chạy ra xa, rồi nhóm mồi lửa vào bãi cỏ nhằm thiêu bị tiêu diệt Trương Thành hòng lấy mang lại được túi hà bao kia.

Lửa gặp gỡ gió phệ cháy lan rất nhanh về phía Trương Thành. Con chó thấy lửa sắp đến lao về phía công ty mình thì khôn cùng lo lắng, nó cắm vào vạt áo của Trương Thành rồi nóng vội sủa to, tuy nhiên anh ta vẫn nằm kia bất động. Thấy gian nguy gần kề với chủ, nhỏ chó bất chấp tính mạng, lao ùm xuống khúc sông bên cạnh đó cho ướt sũng người. Sau đó, nó nhanh lẹ quay quay trở lại nằm lăn lộn trên đám cỏ khô bao phủ chỗ Trương Thành đang chiêm bao mệt. Nó cứ làm bởi thế hết lần này đến lần khác cho tới khi lửa tắt hẳn. Lúc này, nhỏ chó gần như đã kiệt sức, nó vừa lạnh vừa mệt mà lại vẫn chăm chú cảnh giác ở canh chừng cho tất cả những người chủ bắt đầu của mình.


*
Chú chó do để cứu người sở hữu đã lao bản thân xuống sông rồi có tác dụng ướt đám cỏ xung quanh chỗ người chủ nằm. (Ảnh minh họa qua 2pos.ch)

Lão nhà tiệm thấy con chó thật lợi hại, lại quá trung thành không chịu đựng rời xa công ty nó nửa bước. Ông ta hậm hực không làm gì được, mắng chửi nhỏ chó, rồi sau cùng cũng bi quan và tuyệt vọng bỏ đi. Bé chó coi chừng đến cơ hội thấy lão chủ tiệm vẫn rời đi thiệt xa, bấy giờ nó mới an tâm nằm sụp xuống sát bên chủ của mình. Vày đã vượt kiệt sức, nó nhắm mắt lại rồi từ từ trút tương đối thở cuối cùng.

Xem thêm:

Một cơ hội sau, Trương Thành tỉnh giấc dậy, nhìn tàn tro xung quanh, tự dưng thấy bé chó thân mình ướt sũng, bất giác anh ta hiểu ra mọi chuyện.


Vốn dĩ anh mua nhỏ chó không có ý tốt gì, chỉ để chén bát thịt nhậu với bạn bè một bữa no say, cố mà nay này lại liều mình cứu vãn anh thoát khỏi nguy hiểm. Quả là một trong những chú chó trung thành, có tình bao gồm nghĩa.

Anh cảm đụng không kiềm được nước mắt, trong tâm vô thuộc thương nuối tiếc xót xa. Sau khi đào hố chôn bé chó xong, anh nghĩ về tới cửa hàng hàng làm thịt chó kia, hằng ngày đã tàn liền kề biết từng nào con chó trung thành và trung thành như vậy. Nghĩ tới đó, anh liền vội vàng vàng quay lại quán rượu.

Tên chủ quán thấy anh cù lại, tưởng rằng đã tìm biện pháp hỏi tội nên rất là kinh sợ. Nhưng lúc đó Trương Thành chỉ tiến mang đến gần nhà quán, móc tất cả số bạc còn sót lại trong túi định dùng để làm mua chiến mã đưa ra trước mặt gã công ty quán, rồi nói:

“Chỗ bạc đãi này tôi sẽ đưa hết cho ông với 1 điều kiện, chỉ cần ông chịu thả hết toàn bộ nhưng nhỏ chó bị nhốt trong lồng kia ra, và buộc phải hứa rằng từ ni trở đi sẽ không còn hành nghề bán thịt chó nữa.”


Tên chủ quán nghe xong, có vẻ như ngần ngại, thấy vậy Trương Thành nói tiếp: “Không chào bán thịt chó nữa, ông hoàn toàn có thể kinh doanh món đồ khác mà. Tôi sẽ sở hữu cho ông trước mấy con dê, ông hãy chặt lấy một chiếc đầu dê treo trước cửa tiệm kia sửa chữa thay thế cho cái biển hiệu kia. Do đó cũng là khả dĩ, ông thấy gắng nào?”

Tên nhà quán đưa mắt nhìn số bội bạc trắng, nghĩ lại cảnh ông ta đã tốn công sức như vắt nào bày mưu tính kế chỉ hòng giật cho được nó, bây giờ chỉ cần đồng ý một câu là đã dễ dàng có được số bạc bẽo ấy trong tay. Cụ là, ông ta vui vẻ thừa nhận lời gật đầu đồng ý ngay.

Sau đó, Trương Thành đang đích thân đi download cho tên chủ quán mấy con dê về làm thịt bán, mặt khác còn chặt một chiếc đầu dê cho lão treo trước cửa tiệm. Sau khi xong xong hầu như chuyện, anh còn căn dặn chủ quán khăng khăng hãy giữ lời hứa hẹn của mình.

Lão công ty quán chú ý trời cao thề rằng: “Tiệm tôi luôn luôn giữ uy tín, đã không bao giờ thất hứa.” Nói xong, quả thật ông ta đã hợp tác vào nấu bếp thịt dê ngay. Dịp này, Trương Thành new yên trung khu giao số bạc đãi trắng kia mang đến ông ta rồi tránh đi.


Nào ngờ chẳng được bao lâu, sau thời điểm ông ta bán hết số giết thịt dê kia thì lại quay về bán thịt chó hệt như xưa. Sợ Trương Thành biết chuyện mình gian dối bội tín sẽ đòi lại số tệ bạc kia, bắt buộc ông ta vẫn để nguyên chiếc đầu dê treo trước cửa ngõ tiệm.

Xuất phạt từ câu chuyện này mà mới gồm câu thành ngữ: “Treo đầu dê phân phối thịt chó” nhằm chỉ những người dân chuyên làm ăn gian dối, bất tín bất nghĩa, do tiền cơ mà không xuất phát từ một thủ đoạn lừa thanh lọc nào.