TÂY MÔN KHÁNH NGOẠI TRUYỆN

*

*
Xem phía dẫn
Link download:
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6 - xem tin tức ebook
Trong khi ấy Tây Môn Khánh từ 1 nóc nhà tụt xuống. Đó là nhà đất của Hồ lão. A trả trong đơn vị thấy có tín đồ từ bên trên má công ty tụt xuống thì kêu ầm lên là bao gồm trộm. Hồ nước lão hốt hoảng chạy vào nhận thấy Tây Môn Khánh thì nói:
- Đại quan nhân đấy ư? không tính kia Võ Tòng kiếm tìm kiếm Đại quan nhân ko được yêu cầu tức giận đánh bị tiêu diệt người, rồi bị giải lên thị trấn rồi? phen này chắc chắn rằng không tránh khỏi tử hình. Bây chừ Đại quan lại nhân an toàn vô sự, đã có thể trở về đơn vị được rồi. Tây Môn Khánh nghe vậy mừng Iắm, lạy tạ Hồ lão mà về. Cho tới nhà, đề cập lại đầu đuôi đến Kim Liên nghe, nhị người thì thầm Võ Tòng vô cớ giết thịt người, nặng nề tránh tử tội, thì vỗ tay nhưng mà cười bởi vì tin rằng vì thế là từ nay ngoài lo. Kim Liên lại khuyên Tây Môn Khánh yêu cầu đút tiền cho Tri thị trấn để kết tội Võ Tòng gắt gao. Tây Môn Khánh khen phải, bèn điện thoại tư vấn Lai Vượng vào, sai đẹm năm mươi lạng tệ bạc cho Tri thị xã và một số trong những bạc khác để phân chia cho đám thư lại, yêu cầu khép tội Võ Tòng thật nặng. Tri huyện mừng húm nhận bạc.

Bạn đang xem: Tây môn khánh ngoại truyện


Hôm sau Tri huyện đăng đường, mang lại giải Võ Tòng ra, lại đòi đủ các nhân chứng có mặt tại tửu lầu hôm qua tới. Võ Tòng bị trói, quỳ trước án thư. Tri thị trấn đập bàn tác nhan sắc mắng:
- Võ Tòng kia, ngươi sẽ làm đơn vu oan fan khác, ta thể tình làm cho ngơ khuyên răn ngươi phải thôi đi, vậy mà lại ngươi lần khần điều, lại còn dám coi thường quy định mà vô cớ giết người, bởi thế làm sao?
- Tây Môn Khánh giết mổ anh tôi tức là có thù cùng với tôi, tôi tới tìm nó nhằm đánh, nhưng mà tên Lý nước ngoài Truyện lại cất Tây Môn Khánh, tôi hỏi, nó không chịu đựng nói nên nổi giận đánh nó vài loại để bắt nó đề nghị chỉ chỗ Tây Môn Khánh ẩn núp, không ngờ lỡ tay khiến họ Lý uổng mạng. Tôi xin nhấn tội ngộ sát, tuy vậy cũng xin tướng mạo công bắt Tây Môn Khánh trị tội nhằm anh tôi được ngậm cười. Tri thị trấn quát:
Như vậy là vắt sát chứ đâu phải ngộ sát? Bây đâu, tiến công nó về tội nói láo mang lại ta. Đám dịch lệ dạ ran, sấn tới cần sử dụng bàn vả tấn công vào phương diện Võ Tòng hai chục cái. Bị tiến công xong, Võ Tòng nói:
Tri thị trấn hơi lag mình vì chưng vừa new nhờ Võ Tòng chở vàng bội nghĩa châu báu về Đông Kinh, tuy nhiên vội mắng át đi.
- bao gồm công thì thưởng, gồm tội thì phạt, ngươi chính tay đánh chết người, hiện giờ lại còn già mồm tuyệt sao?
Nói hoàn thành sai tấn công Võ Tòng năm mươi trượng, rồi sai gia vào ngục. Đám thư lại tuy có cảm tình với Võ Tòng, vẫn thường cảm phục tài đức Võ Tòng, nhưng tất cả đều đã nhận được tiền của Tây Môn Khánh nên chẳng ai nói được lời nào bên vực cho Võ Tòng.
Mấy hôm sau, Tri huyện Thanh Hà cho giải Võ Tòng tới che Đông Bình, cố nhiên tội trạng cùng tờ đánh giá tử thi Lý ngoại Truyện. Tờ chất vấn nói rằng Võ Tòng say rượu rồi đang giận vị tìm Tây Môn Khánh ko được, Lý nước ngoài Truyện biết chỗ trốn của Tây Môn Khánh mà lại không chịu đựng nói cần Võ Tòng tức giận quá tay tấn công chết.
Võ Tòng được giải lên phủ. Viên bao phủ doãn đậy Đông Bình họ è tên Văn Chiêu, bạn Hà nam là một vị quan cực thanh liêm. Trần lấp doãn tức tốc đăng đường, xem văn thư từ thị xã Thanh Hà gửi trao rồi mang đến giải Võ Tòng vào.
"Tri thị xã Thanh Hà, thuộc lấp Đông Bình, trình về vụ án mạng tại huyện. Tù túng là Võ Tòng, nhì mươi tám tuổi bạn huyện Dương Cốc, có vũ lực, giữ lại chức Đô đầu trong huyện. Sau khoản thời gian thi hành cống vụ trở về, thấy anh ruột sẽ chết, chị dâu lấy ck khác thì nổi giận, rồi nghe lời bạn ngoài đường, dựng chuyện vu oan cho những người khác. Hôm đó, Võ Tòng cho tới uống rượu tại tửu lầu của vương Loan ở con đường Sư Tử, uống say mà không có tiền trả, bèn cho tới mượn tiền vàng Lý ngoại Truyện cũng đang uống rượu vào đó.
Họ Lý không cho mượn. Tòng bèn hành hung chúng ta Lý, đả mến trí mạng. Có tương đối đầy đủ nhân chứng mà lời cung xin đi kèm đây. Vậy nay kính gửi can phạm tới, xin phúc án và kiến nghị cho đi đầy. Tháng tám năm bao gồm Hòa thứ ba Tri thị xã Thanh Hà:
- Tôi chẳng qua nóng lòng báo thù cho anh cơ mà mang tội ngộ sát. Còn Tây Môn Khánh các tiền ỷ thế, cài chuộc thị trấn quan vu cáo mang lại tôi. Thân tôi chết đi cũng chẳng tiếc gì, chỉ thương cho anh tôi không được ngậm cười mà thôi. Phủ doãn nghe kết thúc gật đầu bảo:
- Tri thị xã của ngươi ko đáng có tác dụng quan, dám đem luật pháp ra mà lại buôn bán. Đoạn không đúng dịch lệ tấn công hai chục bàn vả. Tiếp nối cho gọi những nhân bệnh vào thẩm vấn lại, rồi trường đoản cú tay sửa lại bản cáo trạng, lại tảo sang bảo đám nha lại rằng:
- tín đồ nàyvì anh nhưng mà báo thù, vì thế cũng là gồm nghĩa khí. Rét lòng phục thù anh mà ngộ cạnh bên thì chẳng thể nào ghép vào tội gần kề nhân. Bèn bảo lấy cái gông nhẹ, sửa chữa cho mẫu gông dành riêng cho kẻ tử tội mà Võ Tòng đang phải đeo trên cổ, rồi không đúng giam lại. Đồng thời lại làm văn thư giữ hộ về huyện Thanh Hà, bắt bắt buộc giải Tây Môn Khánh, Phan thị, vương vãi bà cùng Hà Cửu tới nhằm đối chứng.
Võ Tòng tuy bị giam, cơ mà trong phủ ai ai cũng biết chàng là anh kiệt đả hổ Cảnh Dương, nha lại trong phủ lại phục cánh mày râu là fan nghĩa khí nên thường lấy rượu giết thịt vào mời ăn.

Xem thêm: Cách Làm Bánh Bò Đường Thốt Nốt Thơm Ngon Chuẩn Vị An Giang, Cách Làm Bánh Bò Đường Thốt Nốt


Trong khi ấy tại thị trấn Thanh Hà, Tây Môn Khánh được tin thì run sợ lắm. Lấp doãn tủ Đông Bình là bạn thanh liêm quan trọng đút lót. Tây Môn Khánh vội sai gia nhân thân tín là Lai Vượng sớm hôm đem thư tới kinh mang lại Dương Đề đốc nhờ đậy chở. Dương Đề đốc liền dựa vào cậy Thái sư bọn họ Thái vào Nội các, Thái sư lại là quan lại thầy của Lý tri huyện, buộc phải vội viết một bức mật thư sai hỏa tốc đem tới mang đến Trần che doãn, khuyên chớ đòi Tây Môn Khánh tới hầu, với cũng đừng đề cập tới hành động của Lý Tri huyện. Trần lấp doãn, trước vốn là chức Tư thiết yếu trong Đại Lý Tự, sau mới thăng bao phủ doãn bao phủ Đông Bình, lại cũng chính là môn sinh của Thái Thái sư, do đó miễn tội bị tiêu diệt cho Võ Tòng, dẫu vậy thích chữ vào mặt, đánh cho tứ mươi trượng, rồi đày làm quân nhân thú ở một nơi xa hai ngàn dặm, nghĩ về là tuân theo đúng lời khuyên trong thư của Thái Thái sư. Trằn Phu doãn thân vào nhà giam phân tích và lý giải cho Võ Tòng hiểu đó là hình vạc được ấn định vì chưng Thái sư trong triều, rồi sai tín đồ áp đưa Võ Tòng tới mạnh mẽ Châu lâu phạt. Nhờ lòng khoan hồng của Trần bao phủ doãn, Võ Tòng được quay trở lại huyên Thanh Hà lo thu xếp mọi việc. Võ Tòng được đem về huyện, tom góp tiền bạc, phân phối ít đồ đạc của cải, một trong những phần đưa mang lại mấy fan giải áp mình để triển khai lộ phí, một phương diện đưa mang đến một bạn hàng xóm của Võ Đại trước khi là Đào Nhị lang, nhờ nuôi nấng Nghênh Nhị, hứa rằng lúc được ân xá sẽ tạ Ơn. Một vài hàng xóm khác thấy Võ Tòng là người nghĩa khí gặp lúc tai ương, cũng rủ nhau đem tiền tài tới giúp. Võ Tòng chuẩn bị hành lý xong thì theo mấy nhân viên cấp dưới áp giải rời thị xã Thanh Hà mà đị.. Tây Môn Khánh sai bạn theo dõi, được tin Võ Tòng đã lên đường tới táo bạo Châu nhằm thọ phát thì dịu hẳn người, liền gọi gia nhân, sai thu vén ngôi vận hên đình vào hoa viên, dọn tiệc lớn, hotline ban ca vũ, rồi đến mời bà xã cả và tứ vợ nhỏ bé tới uống rượu bình thường vui. Cả một khu hoa viên bùng cháy rực rỡ náo sức nóng hẳn lên, a hoàn nô lệ qua lại rộn rịp, tiếng bầy sáo vang lừng. Tây mô Khánh thuộc Nguyệt nương ngồi trên, bốn fan vợ nhỏ bé phân ngôi thứ cơ mà ngồi bên dưới. Mới ban đầu nhập tiệc thì Đại An dẫn nhì gia nhân trong phòng họ Hoa, một phái nam một nữ, với hai cái quả tới. Đại An thưa:
Nói dứt đưa hai chiếc quả lên, Đại An mở ra, một trái đựng đầy bánh quý, một trái đựng toàn các loại hoa Ngọc trâm, dùng để cài đầu. Nguyệt nương vui lòng bảo:
Đoạn không nên gia nhân đem món ăn mời hai gia nhân nhà họ Hoa, rồi đến tên gia nhân không nhiều tiền, mang đến đứa a hoàn một cái khăn, đoạn hỏi:
- Dạ thưa. Tôi thương hiệu Tú Xuân, còn anh này là Ngô Thiên Phúc. Nguyệt nương tươi cười mang lại hai gia nhân họ Hoa về, rồi nó cùng với chồng:
- Hoa nhị nương giỏi thật, luôn luôn mang lại gia nhân mang biếu tính năng này cái kia, nhưng mà mình thì chẳng khi nào biếu lại người ta vật gì cả.
- Hoa nhị nương tốt thì tốt thật, nhưng mà nàng lừng khừng Hoa nhị nương trước chỉ cần thiếp của một fan tên là Lương Trung Thư ở che Đại Danh, mãi trong tương lai mới được Hoa nhị ca cưới về, cũng new chừng rộng hai trong năm này chứ bao nhiêu. Hoa nhị ca mang Hoa nhị nương cũng chỉ vì chưng tiền nhưng thôi.
- tín đồ ta là gì bản thân không cần biết, bạn ta xuất sắc với bản thân thì mình xuất sắc lại thôi. Không ngại đáp lễ người ta cơ mà đã kể xấu do vậy coi sao được?
Tây Môn Khánh nói đúng. Nguyên lúc đầu Hoa nhị nương là thiếp của Lương Trung Thư ở phủ Đại Danh. Lương Trung thơ lại là bé rể của Thái Thái sư. Vk của Trung Thư siêu ghen tuông, thường sai tấn công chết những tỳ thiếp rồi không đúng chôn vào vườn. Đêm Nguyên tiêu năm chính Hòa thứ ba, lũ cường đạo ngơi nghỉ Lương sơn kéo tới tấn công phá phủ Đại Danh. Lúc đó Trung Thư đã cùng vợ ngồi uống rượu trên Thúy Vân thọ trong sân vườn nghe tin Lý Qùy vẫn xông vào giết hết già trẻ lớn bé xíu trong công ty liền quăng quật trốn. Thừa cơ hội lộn xộn, Hoa nhị nương sẽ ôm được nhiều châu báu vàng bội bạc chạy tới Đông Kinh. Thời điểm đó Hoa thái giám được thăng làm cho Trấn thủ Quảng Nam, thấy con cháu là Hoa Tử Hư chưa xuất hiện gia đình, bắt đầu nhờ mai đây tới, xin cưới Hoa nhị nương về làm chính thất. Sau đó Hoa Thái giám mang theo cả nhị vợ ông xã tới Quảng Nam. Chừng nửa năm tiếp theo thì Hoa Thái giám mắc bệnh mà cáo quan. Hoa Tử hỏng đem vk về huyện Thanh Ha cơ mà ở. Đến lúc Hoa Thái giám bị tiêu diệt thì đa số gia sản về tay Hoa Tử Hư. Từ kia Hoa Tử lỗi quen biết với Tây Môn Khánh rồi kết nghĩa anh em. Đám đồng đội như Ứng Bá Tước, Tạ Hy Đạ thấy Hoa Tử Hư thuộc dòng dõi quan quyền trong triều, lại xài chi phí như nước, yêu cầu bu theo lợi dụng. Hoa Tử Hư hay cùng lũ đá nạp năng lượng ở tại những xóm im hoa, vùi bản thân trong tửu sắc. Nhiều khi họ Hoa đi chơi bốn năm ngày mới về nhà một lần.
Trở lại buổi tiệc linh đình tại hoa viên, sau thời điểm vui vẻ với thê thiếp, thì về phòng Kim Liên nhưng nghỉ.
- Hoa nhị ca tất cả hai đứa a trả thật là xinh đẹp, đứa hồi nãy là một, còn một đứa nữa, vậy mà vì sao Hoa nhị ca không thu nạp mang một đứa có tác dụng thiếp mang lại đỡ buồn.
- Thôi đi, chàng cũng muốn thu nạp chúng nó có tác dụng thiếp thì cứ nói toạc ra, việc gì buộc phải nói xa nói gần như vậy? Vả lại con trai nói vậy có nghĩa là cũng coi tôi như đám a hoàn tốt sao?
- người vợ quả thật phát âm ta rộng ai hết, bảo sao ta ko yêu phái nữ cho được. Nhưng không lẽ ta lại rước a trả của tín đồ khác làm thiếp xuất xắc sao? bé Xuân Mai đây cơ mà chẳng đẹp mắt à.
Kim Liên biết là Tây Môn Khánh đã chú ý Xuân Mai, từ đó tỏ ra thương mến Xuân Mai hơn trước, chỉ sai rót nước, dọn giường cơ mà thôi, lại thường đến ở luôn trong phòng với mình, mang đến mặc quần áo đẹp và giúp nó trang điểm lộng lẫy. Xuân Mai lại hoàn hảo khéo léo, xuất sắc ứng đối, khác hẳn với Thu Cúc dại dột độn dềnh dang về. Tây Môn Khánh thấy Kim Liên chiều bản thân thì sử dụng rộng rãi lắm, thường lén đoàn tụ với Xuân Mai ngay lập tức tại phòng của Kim Liên, nhưng cũng từ đó càng thêm mếm mộ Kim Liên...