Sau Này Lưu Nhược Anh

Đêm qua ôm cuốn sách đi ngủ vào niềm sung sướng tột độ… sáng nay vào kites mới phát hiện hoá ra cùng mọi người trong nhà trọn đời cũng có thể có bài hát, đề nghị post lên phía trên ngay…:))

Sau này – giữ Nhược Anh

后来我总算学会了如何去爱

Sau này em bắt đầu học được đà nào là yêu một người

可惜你早已远去消失在人海

Tiếc rằng anh sẽ rời xa, đang tan biến hóa nơi biển bạn mênh mông

后来终于在眼泪中明白

Mãi đến sau này khi đông đảo giọt lệ rơi xuống, ở đầu cuối em đang hiểu ra

有些人

Có hầu hết người

一旦错过就不在

Nếu bỏ lỡ thì mãi mãi sẽ không bao giờ trở lại

质子华 白花瓣

Từng cánh hoa trắng nuột của cây sơn trà

落在我蓝色白裙子上

Rơi xuống loại váy xanh của em

爱你

“Yêu em”

你轻声说

Anh thanh thanh nói

我低下头,闻见一阵芬芳

Em cúi đầu tận hưởng mùi mùi thơm ngát

那个永恒的夜晚

Vào cái đêm vĩnh hằng ấy

十七岁仲夏

Em new tròn mười bảy

你吻我的那个夜晚

Anh khẽ trao em nụ hôn đầu

让我往后的时光

Hãy nhằm em quay lại khoảnh khắc ấy

每当有感叹

Mỗi khi lòng man mác buồn

总想起,当天的星光

Em lại ghi nhớ về ánh sao sáng đêm đó

那时候的爱情

Tình yêu thương ngày ấy

为什么就能那样简单

sao lại giản đối kháng đến vậy?

而又是为什么

Và trên sao

人年少是

Khi chúng ta còn trẻ

一定让深爱的人受伤

Lại cứ độc nhất vô nhị định yêu cầu làm cho người mình yêu thương tổn yêu thương sâu sắc

在这相似的深夜里

Giữa đêm khuya vắng lặng như thế này

你是否一样,也在青青追悔感伤?

Liệu anh tất cả giống em cũng đang âm thầm hoài niệm về rất lâu rồi ấy

如果当时我们能

Nếu như ngày đó

不那么倔强

chúng ta không thực sự cố chấp

现在也不那么遗憾

Thì giờ đây đã không hối hận như vậy

你都如何回忆我

Trong ký ức của đồng đội như cầm cố nào?

带者笑还是很沉默

Khuôn mặt có theo niềm vui hay nỗi ưu tư?

这些年来 ,有没有人能让你不寂寞

Những năm tháng qua, gồm ai có thể lấp đầy sự đơn độc trong anh nữa không?

永远不会在重来

Vĩnh viễn không bao giờ trở lại

有一个男孩还爱着那个女孩

Có một người con trai yêu thiếu nữ ấy nhiều tới vậy…

Cà phê đắng và mưa – Thanh Ngọc

Ngồi im thinh, tiệm vắng tanh, em một mìnhChẳng còn anh mà lại vẫn kêu coffe đắng…Cành hoa trắng mỏng dính manh, rụng trên phím cây dương cầm,Như bao gồm em bi lụy héo hắt đông đảo chiều mưa.Bài nhạc xưa em vẫn nghe từng nào lầnLà đơn độc nỗi ghi nhớ anh các bấy nhiêuCà phê đắng làm việc trên môi, nhưng mà em đắng sinh hoạt trong lòngKhông hiểu sao em chẳng khóc mà nhạt nhòa…ĐK:Bỗng vỡ lẽ òa vì chưng những xót xa, khi nhận ra mình vô cùng nhớNgỡ vẫn quên hình bóng thân quen.Mà từ bây giờ lại nhớ thêm…Trách tim mình chẳng đủ vô tình nhằm phôi trộn màu ký ức,Đã lâu rồi nhưng mà cứ hi vọngAnh biết không, em vững chắc sẽ thôi ngóng mong….