Tổng hợp 49 bài văn kể chuyện lớp 4 hay nhất

*

RSS
*

*
*
*

THỰC HIỆN MỘT BÀI VĂN KỂ CHUYỆN HOÀN CHỈNH

I. Yêu mong của bài bác TLV nói chuyện:

Trong phần luyện tập, các em đã có được học về cách viết từng phần của một bài bác văn đề cập chuyện (Mở bài: bắt đầu câu chuyện; Thân bài: cốt truyện câu chuyện; Kết luận: kết thúc câu chuyện). Những em đã luyện tập cách thiết kế tính cách nhân vật, tả nhân thiết bị truyện. Mỗi bước xây dựng tình tiết truyện, phạt triển cốt truyện để chế tạo thành cốt truyện. Bài xích TLV đề cập chuyện là bước cuối cùng: phụ thuộc cốt chuyện đã gây ra (hoặc sẵn có, hoặc bệnh kiến, tham gia), những em nhắc lại mẩu chuyện ấy.

Bạn đang xem: Tổng hợp 49 bài văn kể chuyện lớp 4 hay nhất

Yêu cầu của bài TLV nói chuyện:

- trình diễn chuyện kể bởi lời văn của những em theo dàn bài bác cơ bản văn kể chuyện. Các em nhắc lại đúng thứ tự tình tiết câu chuyện theo trình tự không gian hoặc thời gian. Trong khi kể, những em tả kiểu dáng nhân vật, tính biện pháp nhân vật dụng và yêu cầu mô tả sinh động, lôi cuốn các tình tiết diễn ra trong truyện. Những em đề cập chuyện bởi lời văn của chính mình thể hiện nhận thức, cảm giác của những em về câu chuyện chứ không xào nấu nguyên văn truyện kể.

- buộc phải viết câu ngắn gọn, mạch lạc, chấm câu đúng và viết đúng bao gồm tả.

- bám sát yêu mong đề bài, né lan man, lạc đề.

Phần 2 này giúp những em khối hệ thống hoá lại quá trình làm bài xích và hướng dẫn các em phương pháp làm một bài tập làm cho văn nói chuyện cơ bạn dạng cũng như những bài TLV nói chuyện sáng sủa tạo, phong phú và đa dạng khác.

Phần 2 cũng cung cấp cho các em những bài mẫu mã của từng dạng văn kể chuyện.

II.Phương pháp tiến hành một bài bác văn TLV nói chuyện:

Các em phụ thuộc dàn bài xích cơ bản văn nhắc chuyện (Phần 1) để triển khai bài văn viết theo yêu ước đề bài. Để viết một bài TLV kể chuyện, các em tuần tự làm công việc sau:

Bước 1:Đọc kĩ đề, so sánh yêu cầu đề bài.

- Đọc kĩ đề bài, gạch bên dưới mệnh lệnh đề ra (là những từ: kể, viết tiếp, hãy tưởng tượng cùng kể, vắt lời nhân vật, đóng vai, phân phát triển...); xác định vị trí nhân xưng khi nhắc chuyện.

Mệnh lệnh đề bài bác giúp những em dìm dạng hiệ tượng kể chuyện ở trong dạng nào: văn đề cập chuyện cơ bản hay văn nhắc chuyện sáng tạo.

- Ở văn nói chuyện cơ bản: các em là người dẫn chuyện.

- Ở văn nói chuyện sáng tạo: các em có thể là nhân đồ vật trong truyện, nhắc chuyện theo lời đề cập của một trong số nhân trang bị trong truyện, những em xây dựng cốt truyện riêng theo tình tiết cơ bạn dạng kết phù hợp với trí tưởng tượng của chính các em.

Việc minh bạch được dạng văn làm sao rất đặc biệt vì các em sẽ thực hiện nội dung bài viết của bản thân đúng địa điểm nhân xưng dẫn chuyện theo đề bài xích yêu cầu.

Bước 2: nắm rõ nội dung mẩu chuyện kể

- câu chuyện kể thuộc nhiều loại gì? (Truyện cổ tích, truyện theo nhà đề, truyện đã nghe thầy thầy giáo kể, truyện trong công tác học...).

Các em search đọc văn bản truyện nhắc đó.

- Nội dung mẩu truyện sắp kể rất có thể được thể hiện bởi một đoạn kịch, một bài bác thơ. Các em phải nắm rõ nội dung đoạn kịch, bài xích thơ đó.

- mẩu truyện sắp kể là một chuyện thực tế (các em tận mắt chứng kiến hay tham gia).

Các em ghi lại tình tiết các vụ việc đã xẩy ra theo trình tự thời hạn hoặc ko gian.

Bước 3:Lập bàn bài xích chi tiết.

Dựa vào dàn bài bác cơ bản văn nhắc chuyện, lập bàn bài cụ thể theo đề bài xích cho:

- khởi đầu câu chuyện: địa điểm chốn, thời gian xảy ra câu chuyện. Trình làng nhân vật chủ yếu của truyện.

- cốt truyện câu chuyện:

Thứ tự thời gian Nhân vật Sự việc

Ghi theo mẩu chuyện Ghi từng nhân thiết bị Ghi từng sự việc

- hoàn thành câu chuyện: hiệu quả các sự việc diễn ra như gắng nào? Nêu thừa nhận định, cảm hứng của em về câu chuyện.

Bước 4: trình bày bài viết.

- mở đầu (mở đầu câu chuyện): vận dụng mở bài trực tiếp hoặc mở bài gián tiếp để reviews câu chuyện định kể.

- Thân bài (diễn biến hóa câu chuyện): đề cập lại mẩu truyện theo tình tiết câu chuyện, các tình huyết của truyện theo trình tự không khí hoặc thời gian.

- kết luận (kết thúc câu chuyện): áp dụng kết bài không ngừng mở rộng hoặc kết bài bác không mở rộng để hoàn thành bài văn.

Lưu ý quan tiền trọng:

Các em buộc phải phân biệt môn đề cập chuyện cùng với tập làm cho văn đề cập chuyện. Toàn bộ bài làm cho về chuyện đề cập trong tập sách này là tập làm văn nói chuyện. Người sáng tác soạn theo chủ đề nhằm cung ứng tư liệu cho các em có tác dụng văn, chương trình yêu cầu là các bài vào sách giờ Việt (cũng được soạn vào tập sách này).

CÁC DẠNG VĂN KỂ CHUYỆN Ở LỚP 4 VÀ CÁC BÀI VĂN MẪU

Dạng I: TLV kể chuyện bản

1. Nhắc chuyện đã biết, nghe, đọc, học tập trong lịch trình hoặc nghe thầycô giáo kể bao gồm:

- nói chuyện cổ tích (các nhiều loại truyện cổ tích bao gồm trong chương trình hoặc tìm gọi thêm).

- nhắc chuyện theo chủ đề: chuyện chủ thể ở lớp 4 đa phần tuân theo công ty điểm tuần học, nhờ vào các bài tập đọc và chuyện đề cập trong phân môn kểchuyện. Bao gồm:

a) chủ thể về lòng nhân hậu, trung thực, kiên trì, quả cảm (xảy ra trong thực tế và vào truyện kể).

b) chủ đề về cầu mơ (xảy ra trong thực tế và trong truyện kể)

* Ước mơ giỏi đẹp.

* Ước mơ viển vông, phi lí.

c) chủ thể về tuổi thơ.

d) chủ đề về tài trí con tín đồ (truyện danh nhân, truyện cổ tích, truyện thực tế).

2. đề cập chuyện đã chứng kiến hoặc thâm nhập (kể chuyện thực tế): xảy ra trong thực tế đời sống, (chuyện xẩy ra này cũng biểu lộ chủ đề và chân thành và ý nghĩa nhất định).

Dạng II: TLV kể chuyện sáng sủa tạo

Dựa vào tình tiết cơ bản, những em hãy thay đổi nhân xưng dẫn chuyện để kể lại câu chuyện đó (hoá thân nhân vật, chuyển đổi thời gian, vậy lời nhân vật, cải tiến và phát triển câu chuyện phía đến chấm dứt theo tưởng tượng, xây dựng diễn biến trên tình huống và nhân vật đến sẵn...).

Lưu ý:

- Dạng văn kể chuyện là hiệ tượng trình bày bài bác văn, có thể nói rằng là nghệ thuật trình diễn bài văn nói chuyện.

- chủ thể chuyện đề cập là ý nghĩa nội dung chuyện kể. Chủ thể chuyện kể thể hiện trong cả nhị dạng văn kể chuyện.

CÁC BÀI VĂN MẪU DẠNG VĂN KỂ CHUYỆN

I. VĂN KỂ CHUYỆN CƠ BẢN

1. Nhắc chuyện đã nghe, đọc, biết, học trongchương trình hoặc nghe nhắc lại.

Văn nhắc chuyện đ1: Dựa vào diễn biến “Cây khế” đã bố trí lại sinh sống sách giờ đồng hồ Việt 4, tập 1/ trang 43, em hãy đề cập lại mẩu truyện ấy.

BÀI LÀM

Truyện cổ tích mang lại cho em bao color huyền thoại, được về bên xứ sở nhưng chim thú các biết nói giờ đồng hồ người. Trong truyện, những người nghèo khó, hiền hậu đều được góp đỡ, thường bù; những người dân tham lam như người anh trong mẩu truyện “Cây khế ”dưới đây sẽ bị trừng phạt.

Ngày xưa, đơn vị nọ bao gồm hai đồng đội cha mẹ mất sớm nhằm lại mang đến ruộng đất, thành phầm tiền của. Khi phân tách gia tài, người anh chiếm phần giữ tất cả của cải chỉ khiến cho em trai túp lều gồm trồng cây khế.

Người em nhận phần gia sản được chia, từng ngày ra công chăm lo cây khế. Cây khế từ khi được bạn em chăm sóc,đơm hoa kết trái trĩu trịt mọi cành. Lòng mừng khấp khởi, bạn em đợi ngày khế chín để bán. Khế không được hái, một ngày nọ, có con chim kỳ lạ to bự đuôi dài, lông sặc sỡ, đôi mắt xếch, bay đến nạp năng lượng hết khế chín. Tín đồ em than thở:

- Ta chỉ gồm cây khế làm cho kế sinh nhai, sao chim nỡ lòng nạp năng lượng của ta vậy?

Lạ thay, chim đựng giọng nói:

- Ăn khế trả vàng, may túi cha gang, đưa đi mà đựng.

Nói rồi chim bay đi. Tín đồ em băn khoăn chẳng biết vậy nào cơ mà vốn tính thiệt thà đề nghị y lời, may một chiếc túi ba gang, đợi đợi. Hôm sau,chim bay đến sà cánh cúi rạp cổ cho tất cả những người em ngồi trên sườn lưng rồi mang tín đồ em qua đồng ruộng, rừng thảm, sông dài đến hải dương mênh mông. Cuối cùng, chim đáp cánh xuống một hòn đảo đầy vàng và châu báu. Bạn em lấy đá quý đầy túi cha gang rồi theo chim trở về nhà. Tự đó, tín đồ em trở nên giàu có.

Người anh tuyệt tin gặng hỏi, fan em thiệt thà nhắc rõ tất cả. Tín đồ anh đổi tấtcả ruộng vườn, đơn vị cửa của chính mình để rước cây khế của bạn em. Fan em bằng lòng.

Năm sau, đến mùa khế chín, con chim đẹp nhất ấy lại đến nạp năng lượng khế. Bạn anh than khóc. Chim cũng hẹn nạp năng lượng khế trả kim cương như vẫn hẹn với người em cơ hội trước. Bạn anh rắp trung khu may sẵn một cái túi chín gang để lấy được những vàng. Đúng hẹn chim chở bạn anh đến đảo vàng. Tín đồ anh ra mức độ nhét vàng đầy túi chín gang, còn lén chặt kim cương vào áo xống trên fan nữa rồi nặng nề hà leo lên sống lưng chim trở về. Chim cất cánh qua biển mênh mông, non sức bởi vì vàng bạn anh với nhiều, nặng nề quá. Chim mấy lần chao cánh không duy trì được thăng bằng. Mồi lúc, mỗi lúc cánh chim mỏi thừa sà rẻ xuống. Nuốm là bạn anh rơi tòm xuống biển khơi sâu. Thật đáng đời kẻ tham lam.

Lòng tham không bao giờ đem đến mang lại con bạn hạnh phúc. Bạn anh sẽ thiệt mạng, không chỉ có vậy còn bị chê cười. Chủng loại chim đẹp ấy sau đây được bạn đời gọi là chim Phượng Hoàng. Đó là bé chim tiên đã tương hỗ người em túng thiếu nhưng dễ thương và đáng yêu thật thà, chịu thương, chịu khó.

Văn nhắc chuyện đ2: Hãy nói lại một mẩu truyện cổ tích mà lại em yêu thích nhất (đã học, đang nghe kể, đã đọc).

BÀI LÀM

Mẹ thường kể mang lại em nghe các truyện cổ tích. Từng chuyện chị em kể đa số lung linh ánh nắng huyền ảo, li kì, rực rỡ sắc màu sắc của hoa lá, lấp lánh ánh bảy sắc mong vồng. Chuyện lí thú đáng yêu và dễ thương như truyện “Chú mèo đi hia”, chuyện hiền đức như truyện "Tấm Cám ”, chuyện cảm cồn và sâu sắc mà em say đắm nhất là "Truyện nói về cây hoa hồng".

Ngày xưa, ở 1 xứ sở giá buốt giá, tuyết phủ, xa việt nam lắm, tất cả hai người mẹ con quý ông trai kia sống trong 1 căn nhà làm được làm bằng gỗ đẹp. Làng quê của chàng giáp chân núi, có rừng đầy nấm cùng quả thơm, cây cỏ cao vút, chim muông ca hót tưng bừng. Bà mẹ chàng con quay xuồng dệt vải còn cánh mày râu trai trẻ khỏe ấy trồng lúa,gặt hái sinh sống cánh đồng xa.

Một ngày nọ, người mẹ chàng tí hon nặng. đấng mày râu trai nhất thời hoãn mọi việc đồng áng để chăm lo mẹ. Nhưng bà mẹ chàng ngày một bệnh nặng. Nhìn bà bầu tái nhợt, thiêm thiếp bên giường, lòng phái mạnh đau xót quá! Thần mặt Trời gõ ô cửa chàng dẫn đường cho chàng tăng trưởng đỉnh núi tuyết để xin cây dung dịch của bà Chúa Thiên thần. Thần phương diện Trời đã lái cỗ xe mặt Trời đi chậm, duy trì ngày dài để đại trượng phu đủ thời gian đem dung dịch về mang lại mẹ. Con trai trai chớp nhoáng lên đường. Thừa qua rừng thông, thác cao, núi đá lởm chởm, sợi góc, chàng đến xử sở tuyết phủ của những vị thiên thần. Xống áo chàng rách nát bươm, chân nam giới rỉ máu. Máu cánh mày râu rơi bên trên sườn núi, bé dại trên núi đá, trên tuyết white nhưng phái mạnh vẫn lầm lũi tiến đến căn nhà bằng băng của bà Chúa thiên thần. Trời rét giảm da giảm thịt, nam giới vẫn rạp mình dưới gió tuyết mà đi. Đôi cẳng bàn chân của quý ông đau buốt, tưởng như không lê được nữa thì góc cửa nhà bà Chúa cục cưng xịch mở, bà êm ả nâng phái mạnh dậy. Phái mạnh trai non sức mà lại vô cùng phấn chấn toan đựng lời thưa thì bà Chúa cục cưng giơ cao một nhánh cỏ, bảo:

- nhỏ thật biết thân thương mẹ. Đây là cây dung dịch cho bà mẹ con.

Cùng dịp ấy, bà Chúa thiên thần chuyển cao cái đũa thủy tinh. Ánh sáng lấp lánh dìu nam nhi trai bay trên không. Chớp mắt, chàng đã trở về bên cạnh mẹ. Mặt Trời từ từ lặn sau cánh rừng. Đêm im thin thít và sáng lung linh ngàn do sao. Bà mẹ chàng sẽ uống thuốc, sẽ say ngủ. đàn ông tựa vào ghế, thiếp đi sau một ngày mặt đường mệt nhọc.

Bình minh ló rạng. Chim hót líu lo. Bà bầu chàng thức dậy, tươi tỉnh như chưa hề đau gầy gì. Chị em chàng ôm lấy chàng, vỗ về. Hai chị em con xem qua cửa sổ: cánh rừng, sườn núi đá với cả xứ sở tuyết đậy nơi chàng trải qua với đôi bàn chân rỉ máu khu vực ấy mọc lên đầy đủ cây hoa đỏ thắm, đẹp lộng lẫy và mừi hương ngát. Bạn ta đánh tên cây hoa chính là hoa hồng, hoa kết tinh từ tình thân của nam nhi trai giành cho mẹ.

Em cũng yêu chị em em như phái mạnh trai trong truyện. Em yêu thương những câu chuyện cổ tích chị em kể hoài ko hết. Em hạnh phúc vì luôn có mẹ bên cạnh. Vào trong ngày Quốc tế thiếu phụ mồng Tám tháng Ba, ngày của Mẹ, sinh nhật mẹ, em luôn luôn kính bộ quà tặng kèm theo mẹ một đóa huê hồng đo thắm với chùm điếm mười của em. Chị em em lại nói em nghe chuyện về cây hoa hồng mà em nghe không lúc nào chán.

Văn nói chuyện đ3:Em hãy đề cập lại chuyện “Dế Mèn bênh vực kẻ yếu” kết hợp tả hình dạng nhân vật.

BÀI LÀM

Thoát khỏi mẫu lồng tù đọng mà lũ trẻ bắt nhốt đồ nghịch bao ngày, Dế Mèn tìm mặt đường ra khu đất rộng, nơi gồm cỏ xanh bao la. Nằm mang đến hồi sức và suy xét về cuộc sống lưu lạc tù đày vừa qua, Dế Mèn ao ước đi trên đây đó cho thấy sơn hà, tứ bể năm châu. Trước lúc phiêu lưu lại khắp chốn. Dế Mèn mong muốn về lại quê nhà thăm mẹ. Nghĩ về vậy, Dế Mòn rún chân nhảy trên bờtìm đường về quê..

Đường về quê xa nhấp lên xuống xa lơ. Dế Mèn vừa đi vừa nghĩ, ăn uống cỏ dọc đường, uống nước sương, chờ gió núi. Cứ thế,đến một hôm Dế Mèn thấy một vùng cỏ xước xanh dài. New đi được vài bước. Dế Mèn nghe giờ đồng hồ khóc tỉ tê, lần vài cách nữa, Dế Mèn gặp mặt chị đơn vị Trò ngồi gục đầu mặt tảng đá cuội. Chị bên Trò gầy yếu quá. Fan đượm phần đông phấn như bắt đầu lột. Chị mang áo rạm dài, đôi khu vực chấm điểm vàng, nhị cánh mỏng như cánh bướm non, lại yếu ớt chùn chùn. Trong khi cánh yếu hèn quá, tưởng như chưa mở mà cất cánh xa lần nào. Nom chị yếu ớt, nhỏ xíu như tia nắng chiều còn sót lại trên đồng. Dế Mèn thân yêu hỏi:

- Sao em lại yêu cầu khóc giữa đường nạm này?

Nhà Trò vừa nức nở vừa kể:

- Năm trước, chạm chán mùa đói kém, người mẹ em đề nghị vay lương ăn của lũ Nhện. Chị em em hiện nay đã mất rồi còn sót lại thui thủi một mình em. Em lại nhỏ xíu yếu, ăn không đủ, đau ốm liên miên, nghèo túng bấn không tra nổi nợ, đàn Nhện chặn đường tiến công em mấy bận. Lúc này chúng chăng tơ quyết bắt em, lặt vặt chân vặt cánh nạp năng lượng thịt em.

Động lòng yêu đương xót, Dế Mèn xòe cả nhị càng ra, bảo đơn vị Trò:

- Em đừng sợ, hãy trở về thuộc tôi đây. Đứa gian ác không thể cậy khỏe, doạ kẻ yếu.

Nói đoạn, Dế Mèn dắt đơn vị Trò đi. Cả nhì đi một quãng thì cho đến chỗ mai phục của lũ Nhện. Bầy Nhện cứng cáp là triệu tập hết lực lượng đây, lần chần cơ man làm sao là nhện. Bọn chúng giăng tơ bịt kín lối đi, lại cử một anh Nhện Gộc đứng sừng sững chặn giữa đường. Bọn chúng đứng lặng như đá mà đằng đằng cạnh bên khí. Dế Mèn đựng tiếng hỏi lớn:

- Ai đứng chóp bu bọn mày, ra đây ta nói chuyện.

Từ trong hốc đá. Một mụ Nhện mẫu cong lưng nhảy ra, 2 bên có nhị nhện vách khiêu vũ kèm. Nom mụ nhện hung ác như tay anh chị dao búa giang hồ. Dế Mèn tảo phắt lưng, phóng càng đấm đá phanh phách ra oai. Mụ nhện hung hăng là ráng co rúm đầu lại rồi cứ rập đầu xuống khu đất như loại chày giã gạo. Dế Mèn hét lớn:

- những người tất cả của nạp năng lượng của để, bụ bẫm míp sao lại nhát hạ, nhỏ nhen thế, cứ đòi mãi một tí nợ bé xíu xíu tự bao đời, kéo bè cơ mà uy ức hiếp một cô gái tí hon yếu như vậy này thật xứng đáng xấu hổ. Tất cả phá hết vòng vây không?

Bọn Nhện sợ hãi, dạ ran, chạy di chạy lại, phá hết những tơ giăng. Đường về tổ đơn vị Trò nhoáng chốc bình yên.

Hiệp sĩ Dế Mòn bắt đầu cuộc đời hành hiệp trần thế ngay khu vực quê mẹ. Sau này. Trên mọi nẻo đường linh giác lắm gian nan nguy cấp. Dế Mèn còn ra tay tương trợ và lôi kéo yêu thương hỗ trợ nhau trong thế giới loài côn trùng. Nhiều người biết đến hiệp sĩ Dế Mèn mang đến ếch cốm cả đời chẳng ra khởi công ty cũng biết tin. Dế Mèn chưa hẳn là chú dế đàn trẻ bắt đùa chọi, Dế Mèn mãi là siêu anh hùng nghĩa hiệp.

Văn kể chuyện đề 4:Em hãy nói lại câu chuyện “Nàng Tiên Ốc”, kết hợp tảngoại hình nhân vật.

(Xem tiết 2 - Tuần 2)

Văn nhắc chuyện đ5:Em hãy nói lại mẩu truyện “Đôi cánhcủa ngựa Trắng”dựa vào tranh vẽ nghỉ ngơi sách giờ Việt 4, Tập 2, trang 108 với lời thầy/ giáo viên kể.

BÀI LÀM

Mỗi loài gồm một khả năng riêng lẻ cần rèn luyện, tu dưỡng và phát huy. Nếu cá thể trong loài ấy không nắm bắt được khả năng của bản thân thích ứngvới môi trường thiên nhiên sống nạm nào thì nhiều vô kể tai hại đã xảy ra. Mẩu truyện “Đôi cánh của ngựa chiến Trắng” minh họa cụ thể điều đó.

Chuyện kể rằng: rất lâu rồi có một chú ngựa chiến Trắng, white nõn nà như 1 đám mây. Bà bầu chú yêu chiều chú lắm, lúc nào thì cũng giữ chú mặt cạnh, còn dặn: “Con đề xuất ở sát bên mẹ và hí lớn khi bà mẹ gọi nhé!”. Ngựa chiến Mẹ gọi ngựa Con trong cả ngày. Tiếng ngựa chiến con hí làm chiến mã Mẹ niềm hạnh phúc nên ngựa Mẹ chỉ dạy con hí vang hơn là luyện cho con vó phi dèo dai, đá hậu mạnh bạo mẽ. Ngay gần nhà con ngữa có Đại Bàng núi. Đại Bàng núi còn bé xíu nhưng sải cánh sẽ vững vàng. Mọi khi nó liệng lách vòng, cánh không động, khẽ nghiêng mặt nào là chao mặt ấy, láng cứ loang loáng cùng bề mặt đất. Đại Bàng núi bay tài năng như một phi cơ chiến dấu thành thạo thời nay. Ngựa chiến Trắng ao ước được bay như Đại Bàng, chú nói:

- Anh Đại Bàng ơi! làm sao để sở hữu cánh như anh ?

Đại Bàng núi cười:

- Phải đi kiếm chứ, cứ quấn chặt lấy bà mẹ biết khi nào mới có cánh.

Thế là ngựa Trắng xin phép người mẹ lên đường cùng Đại Bàng. Chưa trọn ngày đường. Chiến mã Trắng thấy biết bao nhiêu là cảnh lạ. Trời mỗi khi một tối, sao đã lấp lánh lung linh trên thai trời. Ngựa Trắng thấy nơm nớp lo âu. Bỗng tất cả tiếng "hú... ú... ú" mọi khi một một gần, rồi từ trong bóng tối hiện ra một gã Sói xám sừng sững dữ tợn. Ngựa Trắng tỉ ti gọi mẹ. Sói xám cười tàn bạo và phóng đến.

- Ôi! - giờ Sói xám rống lên - một chiếc gì từ bên trên cao giáng rất rất mạnh vào giữa trán Sói xám làm Sói ta hoảng hốt cúp đuôi chạy mất. Thì ra đúng vào lúc Sói vồ Ngựa, Đại Bàng núi từ bên trên cao đã lao cho tới kịp thời. Ngựa chiến Trắng òa khóc, hotline mẹ. Đại Bàng núi dỗ dành:

- Nín đi! Anh gửi em về cùng với mẹ!

- dẫu vậy mà em không tồn tại cánh - chiến mã Trắng thút thít.

Đại Bàng cười, chỉ vào đôi bàn chân của ngựa Trắng:

- Cánh của em đấy chứ đâu! nếu phi nước đại em chạy như cất cánh ấy chứ!

Đại Bàng núi sải cánh. Ngựa Trắng chồm lên. Tư chân chú như bay trênkhông trung.

Loài ngựa chiến có tư chân để phi nước đại nhưng chú ngựa Trắng không thể biết điều ấy. Chú ta cũng chẳng được mẹ dạy dỗ đúng sở trường. Chỉ lúc xông pha sương gió nguy cấp. Ngựa chiến Trắng bắt đầu dược Đại Bàng chi cho biết khả năng chuyên biệt của mình. Mẩu chuyện nhắc nhở chúng em phải biết tự tập luyện và phải biết học tập vạc huy năng lực sẵn gồm của mình, đừng vị được bố mẹ nuông chiều mà lừng khừng tự chủ bản thân.

Văn đề cập chuyện đ6:kể lại mẩu truyện “Nỗi dằn lặt vặt của An-đrây-ca” em đã học ở tiết Tập đọc - Tuần 6.

BÀI LÀM

Ở nước Nga Xô Viết trước, có cậu bé An-đrây-ca lên chín tuổi, sinh sống với bà mẹ và ông. Ông cậu đã chín mươi sáu tuổi cần rất yếu.

Vào một chiều ông trở mệt nhọc nặng, ông gọi mẹ An-đrây-ca: “Bố không thở được lắm!...”. Bà mẹ An-drây-ca ngay tắp lự bảo cậu đi tải thuốc cho ông. An-đrây-ca đi ngay. Không tới hiệu thuốc, cậu gặp gỡ một đám ai đang chơi bóng. Các bạn rủ cậu cùng chơi. Quên bẵng việc đi download thuốc, An-đrây-ca hòa mình vào đám bạn, hăng say dẫn bóng. Đội bóng tuy chỉ bao gồm mấy anh bạn nhưng đùa rất vui. đùa một lúc, chợt nhớ lời bà bầu dặn, An-đrây-ca vội bố chân tứ cẳng đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.

Xem thêm: Bàn Phím Cho Ipad Mini 4 Bluetooth Wireless Aluminum Keyboard

Bước vào phòng ông nằm, An-đrây-ca hốt hoảng thấy bà bầu khóc nấc. Ông cậu đã qua đời. Chỉ vày mình mải chơi bóng, tải thuốc về chậm rãi mà ông chết cậu ăn năn hận nghĩ cùng òa khóc. An-đrây-ca nói hết mọi câu hỏi cho mẹ nghe, chị em cậu an ủi:

- Không, con không tồn tại lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu. Ông đã mất từ lúc con mới bước đi ra ngoài nhà.

Riêng An-đrây-ca, tình yêu ông cùng nỗi day kết thúc giày xé tim cậu. Suốt cả đêm đó cậu nức nở dưới gốc cây táo khuyết do chủ yếu tay ông vun trồng. Sau này, khi đang lớn, các lần nhớ ông, lòng cậu lại nhức nhói: “Giá như mình tải thuốc về kịp thì ông còn sống được một số năm nữa.”

Em thông cảm, chia sẻ và tôn trọng nỗi đau của An-đrây-ca. An-đrây-ca là cậu nhỏ nhắn có tấm lòng trung thực. Chuyện của An-đrây-ca cũng là một trong những sự cảnh thức giấc em yêu cầu làm tròn các bước được giao nhằm tránh sự áy náy, cực khổ trước tác dụng không hy vọng muốn.

Văn nói chuyện đ7:Kho tàng truyện cổ Việt Nam có nhiều truyện sệt sắc. Em hãy nhắc một mẩu truyện về một nhân đồ gia dụng cổ tích biết hỗ trợ bạn.

Lưu ý:

• giới hạn đề: chỉ kể câu chuyện cổ tích Việt Nam.

BÀI LÀM

(Truyện "Bán tóc đãi các bạn ”)

Thủy phổ biến trong tình bạn là một trong đức tính tốt đẹp của bé người. Để khuyên bọn chúng em biết sống động trong tình bạn, giáo viên kể cho cái đó em nghe mẩu chuyện "Bán tóc đãi bạn”.

Ngày xưa, có cha người học tập trò tên là Hoà, Phụng, Loan quê ở ba miền không giống nhau nhưng học cùng một lớp một thầy. Chúng ta cô thông thường nhau một điểm là cả bố đều là bé nhà nghèo khó. Họ tới trường chơi thân với nhau và cùng hẹn cầu nếu mai sau, trong các họ ai trở nên phong phú cũng không khi nào được quên chúng ta thuở hàn vi.

Thế rồi, học không thành tài nhưng cha người mỗi người mỗi ngả. Trong những đó. Hòa may mắn nhất được một thay đồ nuôi như con, không còn lòng dạy dỗ. Nhờ đó, sau mấy năm sôi kinh nấu nướng sử, anh thi đỗ tú tài và được vấp ngã làm quan lại ở gớm đô. Được phong phú sung sướng, Hòa vẫn nhớ các bạn xưa. Một hôm, Hòa xin nghỉ bài toán công để đi tìm bạn. Hòa không muốn chúng ta biết mình làm quan yêu cầu cải trang làm dân thường. Lần hỏi, Hòa tìm được nhà Phụng.

Riêng Phụng, từ ngày thôi học, Phụng đến làm thuê cho một phú ông. Thấy Phụng lanh lợi, dễ dàng nhìn, tất cả chút học vấn, phú ông gả phụ nữ cho. Phụng cưới vợ giàu và được thừa hưởng tài sản của bố vợ sống sung túc. Tuy nhiên Phụng là một người keo dơ chẳng hy vọng mất mang lại ai đồng xu nào bắt buộc chẳng bận tâm gì việc thăm hỏi tặng quà bạn xưa. Hòa gặp mặt Phụng phong phú trong bụng khôn xiết mừng tuy nhiên vẫn không cho mình biết bản thân đang làm quan ở khiếp đô. Còn Phụng, trong tim chỉ sợ Hòa đến thăm mình để vay mượn nên những lúc nào chat chit Phụng cũng các than nghèo, đề cập khổ. Vk Phụng mong làm tiệc đãi bạn chồng. Vk bắt cá, Phụng không cho. Vk bắt gà thì Phụng bảo:

- giờ đồng hồ Dậu ko được giết mổ gà. Bạn cũ trung ương giao nên ăn gì chả được!

Chơi ở trong nhà Phụng được nhì ngày, Hòa tìm đến nhà Loan. đơn vị Loan nghèo khó, làm bõ bèn lỗ, bà xã yếu bé đau. Loan được cha mẹ để lại cho chút sào ruộng cũng đã bán chữa căn bệnh cho con. Chạm mặt Hòa, Loan mừng quýnh khôn xiết. Sau hồi hàn huyên tâm sự với Hòa, Loan điện thoại tư vấn vợ, bảo:

- Đây là người đồng bọn nhất hồi tôi còn đi học. Shop chúng tôi hơn mười năm mới gặp mặt lại đó mình. Bản thân nhớ kiếm cái gì đãi bạn ấy nhé!

Vợ Loan vâng lời cắp rổ đi chợ. Thân buổi chị nhóm về một rổ thức ăn uống nhưng đầu trùm khăn bí mật mít. Loan kéo vợ vào buồng rỉ tai to nhỏ. Hòa ghé ánh mắt vào và ngạc nhiên nhìn thấy mái tóc xanh bên trên đầu vk Loan không hề nữa. Hòa bèn hỏi vợ Loan bởi sao cô gái cắt tóc. Vk Loan đành thú thực:

-Lúc sáng không tồn tại tiền, tôi hỏi mượn bạn quen nhưng không ai có. Nhân nhà hàng tóc mong mua tóc, tôi bao gồm mái tóc nhiều năm nên chào bán đi. Mười năm nay anh em không gặp gỡ nhau, lẽ làm sao ngồi uống nước suông. Anh chớ ngại, giảm tóc đi thì mọc lại, lo gì!

Hòa hết sức xúc động. Anh cho bạn biết tôi đã đỗ đạt làm cho quan. Rồi Hòa nói Loan nghe chuyện Phụng cư xử đối đãi cùng với Hòa ra sao. Nói xong, Hòa rút túi gửi cho vk Loan một chiếc trâm vàng:

- “Cái răng chiếc tóc là góc nhỏ người”, tôi rất ân hận vì không được biết trước để ngăn chị đừng bán tóc. Tuy nhiên cũng dựa vào vậy mà tôi hiểu rằng tấm thực bụng của chị. Tôi xin bộ quà tặng kèm theo chị thiết bị này, chị cứ bán đỡ nhưng mà tiêu, rồi đã kiếm biện pháp làm ăn uống sau.

Về lại khiếp đô, Hòa sai tín đồ mang tiền giúp đỡ Loan. Loan đến lớp nghề may rồi mở một tiệm may nhở trên nhà. Loan làm ăn ngày mội phân phát đạt, còn dạy nghề cho nhiều người dân khác nữa.

Về sau, Phụng biết Hòa làm quan khổng lồ ở tởm đô, lại biết Hòa góp Loan làm ăn uống thì tỏ ý tiếc rẻ: "Phải bỏ ra ngày ấy ta tiếp chúng ta cho tử tế, biết đâu nhờ bạn lo đến được một chút ít phẩm hàm". Rứa rồi hắn vội vã đến thăm hai người chúng ta cũ. Nhưng cả Hòa và Loan, không người nào xem hắn là bạn nữa, ko ai gật đầu một người bạn “tham vàng vứt ngãi”.

Khi cô giáo kết thúc câu chuyện, cả lớp chìm ngập trong im lặng. Các bạn lớp em luôn đoàn kết cùng thân ái giúp đỡ nhau trong học tập tập, vào cả lúc vui chơi. Chúng em chia sẻ với nhau một chiếc cái tẩy, một cây cây viết chì cần sử dụng chung hay một cái bánh bẻ đôi, bẻ tía rất thân ái, hòa đồng. Em mong mỏi là trong tương lai chúng em vẫn yêuthương hỗ trợ nhau, không ai giống Phụng trong câu chuyện ở trên.

2. Kể chuyện theo nhà đề

a. Chủ thể về lòng nhân hậu, trung thực, kiên trì, trái cảm:

Văn đề cập chuyện đ1: Em hãy nhắc lại câu chuyện “Một bạn chính trực” (TiếtTập đọc, tuần 4, trang 36, SGK giờ Việt 4, tập l).

BÀI LÀM

Một trong những triều đại kiến tạo nước Đại Việt ta thời trước hưng thịnh, cường vinh là triều Lý. Triều Lý trị do hai trăm mười sáu năm, là triều đại có không ít tưởng giỏi, quan tiền thanh liêm, bao gồm trực. Vị quan danh tiếng chính trực của triều Lý là ông tô Hiến Thành.

Năm 1175, vua Lý Anh Tông mất, di chiếu cho Tô Hiến Thành phò hoàng thái tử Long Cán, lúc đó mới nhì tuổi, bé bà Thái hậu họ Đỗ lên ngôi. Bà Chiêu Linh Thái hậu ước ao lập con mình là Long Xưởng lên làm vua nên cho người đem vàng bạc bẽo đút lót vk Tô Hiến Thành để nhờ ông thay đổi di chiếu của vua. đánh Hiến Thành kiên quyết từ chối, cử y mệnh di chiếu của Tiên hoàng, lập Long Cán làm cho vua. Long Cán đăng vương vua đem hiệu là Lý Cao Tông.

Tô Hiến Thành phò tá Cao Tông được bốn năm, ông lâm bệnh dịch nặng. Quan liêu Tham tri chính sự Vũ Tán Đường ngày đêm chăm chút chu đáo, túc trực mặt giường bệnh. Còn quan con gián nghị đại phu è cổ Trung Tá do bận nhiều công việc không thăm bệnh dịch Tô Hiến Thành liên tiếp được.

Một hôm, Đỗ Thái hậu cùng vua mang đến thăm ông ưu bốn về bài toán triều chính, quốc gia, Thái hậu hỏi:

- nếu chẳng may ông mất thì ai là fan sẽ nuốm ông?

Tô Hiến Thành đáp ngay:

- loại gián nghị đại phu trần Trung Tá cố tôi được.

Thái hậu không thể tinh được hỏi:

- Vũ Tán Đường không còn lòngvì ông. Sao ông ko tiến cử?

Tô Hiến Thành tâu:

Nếu Thái hậu hỏi bạn hầu hạ tốt thì thần xin cử Vũ Tán Đường, còn hỏi tín đồ tài cha giúp nước, thần xin cử è Trung Tá.

Tô Hiến Thành làm quan đầutriều, nhấn trọng trách, hết lòng vì chưng dân vì nước, trung cùng với vua, một lòng tức thì thẳng, khẳng khái. Lịch sử dân tộc ghi nhận công lao to béo của ông, nhân dân ta tôn vinh, ca tụng ông

Văn kể chuyệnđề2:Em đang đưc giáo viên kể mang đến nghe câu chuyện “Mộtnhà thơ chân chính”. Em hãy kể lại mẩu chuyện ấy.

BÀI LÀM

Giữ vững lòng thiết yếu trực của bản thân mình có khi phải cận kề tử vong nhưng cuối cùng khi nào chân lý cũng chiến thắng. Thầy giáo đã giảng cho cái đó em nghe vì thế khi kể cho tất cả lớp nghe mẩu chuyện "Mộtnhà thơ chân chính”

Ngày xưa,Vương quốc Da-ghét-tan có một ông vua tàn ác, bạo ngược. Dân chúng sống dưới ách kẻ thống trị của ông hết sức khổ sở, lầm than. Toàn dân vô cùng oán thù thán với căm hờn công ty vua. Dân chúng bèn kể tội vua và phân bua lòng căm ghét của mình bằng một bài xích hát. Bài hát ấy truyền miệng trong nhân dân và lan xa mọi nước.

Khi bài xích hát lọt vào tai vua,nhà vua tức giận và hạ lệnh bắt giam người sáng tác bài hát. Dẫu vậy quan quân của vua không tìm ra được người sáng tác của bài xích hát ấy. Ráng là đơn vị vua hạ lệnh tống giam tất các bạn thơ cùng nghệ sĩ hát rong. Tất cả những người bị bắt được gửi vào cung. Công ty vua truyền bảo mỗi người phải hát cho vua nghe một bài xích hát bởi vì mình sáng tác. Toàn bộ các công ty thơ với nghệ sĩ đều hát lời ca tụng nhà vua. Nhưng trong các số đó có tía nhà thơ yên ổn lặng. Vua ra lệnh thả vớ cả, còn cha nhà thơ kia thì tống giam vào ngục tối.

Ba tháng sau,vua mang lại giải họ mang lại và truyền:

- tiếng thì các ngươi hãy hát mang đến trẫm nghe.

Một trong ba người đựng tiếng hát mệnh danh nhà vua. Bên thơ được thả ngay. Hai bên thơ còn sót lại bị dẫn cho dàn hỏa thiêu. Công ty vua cho hai bên thơ hát lần cuối cùng. Một người cất giờ hát ca ngợi vua. Người đó được nhà vua thả ngay. Người còn lại vẫn một mực im lặng. Bên vua giận dữ thét lên:

- Trói hắn lại! Nổi lửa lên!

Khi lửa ban đầu cháy, nhà thơ chứa cao giọng, hát bài xích hát vạch nai lưng tội ác trong phòng vua. Đó đó là bài hát căm hờn vua vẫn viral cả nước. Ngọn lửa ngày dần cháy dữ dội, cả hoàng cung rung động vày lời hát căm hờn bất khuất của bên thơ.

Bất ngờ, công ty vua thét lớn:

- Dập tắt lửa rồi nhắc xuống mau! cởi trói mang lại ông ta! Trẫm thiết yếu để mất nhà thơ chân chủ yếu độc tốt nhất của non sông này.

Cuối cùng, công ty vua cũng phát âm lòng bản lĩnh là đức tính được kính trọng. Để giữ gìn hiền tài mang đến đất nước, đơn vị vua phải công dấn tội ác của mình. Mặc dù bạo ngược nhưng Quốc vương Đa-ghét-tan vẫn biết hành động đúng lúc.

Văn nói chuyện đề 3: Em hãy đề cập một mẩu truyện đã phát âm hoặc nghe thầy giáo kểvề tính trung thực, thiệt thà

BÀI LÀM

Ngày xưa, ở tổ quốc Khơ-me, gồm một ông hoàng tuổi đã cao mà chưa xuất hiện người nối ngôi. Bên vua ý muốn tìm người tài giỏi để truyền ngôi báu. Vua sai bảo phát cho mỗi người dân một thúng thóc giống cùng giao hứa hẹn ai thu hoạch được nhiều thóc nhất sẽ tiến hành truyền ngôi báu, ai không tồn tại thóc nộp sẽ ảnh hưởng trừng phạt.

Có một chú bé bỏng mồ côi tên Chôm nhận thóc, ra sức chăm lo nhưng thóc không nảy mầm. Đến vụ thu hoạch, dân bọn chúng ai nấy đều phải sở hữu thóc mang về kinh thành nộp cho vua. Riêng rẽ cậu nhỏ bé Chôm lo lắng, quỳ trước vua, tâu lên:

- Tâu bệ hạ! bé không làm sao cho thóc nảy mầm được.

Mọi người lặng đi bởi lời đầu thú của Chôm. Bên vua đỡ Chôm đứng dậy, ngài hỏi mọi người dân có ai để bị tiêu diệt thóc kiểu như không, không có bất kì ai trả lời. Bấy giờ đơn vị vua bắt đầu ôn tồn nói:

- Thóc giống phát mang đến mọi bạn là thóc giống đã làm được luộc kĩ rồi. Tất nhiên, thóc ấy cần thiết nào mọc được. Số đông xe thóc đầy ắp kia đâu phải thu được từ bỏ thóc như là của ta.

Rồi vua dõng dạc phán:

- chân thực là đức tính quý duy nhất của nhỏ người. Chú nhỏ nhắn trung thực và quả cảm này xứng đáng được ta truyền ngôi cho.

Chôm được đức vua truyền ngôi cho và biến đổi một ông vua hiền đức minh.

Điều xứng đáng để em suy nghĩ là Chôm mồ côi, chú nhỏ nhắn ấy tự bản thân cư xử hồ hết việc. Chú duy trì lòng trung thực tuy nhiên biết lệnh vua rất nghiêm: không có thóc nộp sẽ ảnh hưởng trừng phạt. Em đang noi gương Chôm với rèn luyện cho doanh nghiệp đức tính thiệt thà cao siêu này.

Văn kể chuyện đề 4: Em hãy nhắc một câu chuyện về một fan cương trực,thẳng chiến hạ mà em biết (học trong chương trình, đọcsách báo, nghe thầy thầy giáo kể hoặc em biết qua cuộc đời, sự nghiệp của danh nhân).

Hướng dẫn, gợi ý:

- lịch trình học có bài xích tập gọi viết về quan lại thanh liêm gan dạ Tô Hiến Thành (bài “Một tín đồ chính trực”, tuần 4).

- Chuyện kể về danh nhân lịch sử hào hùng Việt nam giới có:

+ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm + Thầy giáo phố chu văn an + quan lại Nhập nội hành khiển nguyễn trãi + Hưng Đạo Vương trằn Quốc Tuấn.

(Các em có thể tìm hiểu truyện ở thành quả "Danh nhân lịch sử vẻ vang Việt phái nam ” - NXB Giáo dục)

BÀI LÀM 1

(Chuyện kể về giáo viên Chu Văn An)

Khi giảng cho cái đó em nghe về việc học hành thi tuyển của nước ta ngày xưa, cô giáo cho cái đó em biết trường Đại học tập thời đó mang tên là Quốc Tử Giám. Cô kể cho việc đó em nghe về một người thầy giáo nổi tiếng vang dội, đã từng giữ chức Tu nghiệp Quốc Tử Giám, danh tiếng cương trực thắng thắng: ông Chu Văn An.

Ông đường chu văn an quê ở làng Quang, xóm Văn, xóm Quang Liệt, huyện Thanh Đàm (Thanh Trì, Hà nội), ông là tín đồ thầy nổi tiếng dạy giỏi, hết sức hiểu tính cách và kĩ năng của học trò mình. Ông giỏi đến nấc tục truyền: Thủy thần đền rồng Cung Hoàng cũng mang đến theo học cùng theo lời thầy dạy vẫn hy sinh cuộc đời để cứu giúp dân khỏi nạn hạn hán.

Biết đường chu văn an là thầy giáo tài giỏi hơn người, vua nai lưng Minh Tông mang đến mời vào triều để dạy Thái trường đoản cú học cùng giữ chức Tu nghiệp Quốc Tử Giám, ông làm cho quan ở kinh đô, nhìn thấy triều đình suy thoái, gian thần phinh nịnh, thao túng triều chính, ông dưng sớ xin chém bảy nịnh thần tuy vậy vua ko nghe. Ông xin từ quan lại về núi Phượng Hoàng dạy dỗ học, làm thuốc cứu vãn dân, ko màng danh lợi. Những tiền của vàng bạc đãi bổng lộc vua ban ông phần đa từ chối.

Học trò của ông có rất nhiều vị làm cho quan lớn trong triều. Trong các đó, trông rất nổi bật là ông Lê Quát và Phạm Sư Mạnh. Nhì ông là vị quan lại đầu triều thời gian ấy. Có mẩu chuyện kể rằng: vào một trong những ngày đầu xuân, hai vị quan lớn là Lê Quát với Phạm Sư Mạnh trở lại thăm thầy. Hai ông quạt lửa đun nước pha trà hầu thầy như thời còn đi học. Phố chu văn an sửa soạn quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi đâu đónhưng chẳng nói gì. Các học trò nhỏ tuổi cũng mang đến thăm thầy với chúc đầu năm mới thầy. Chu văn an dẫn toàn bộ các học trò mang lại thăm mình buổi sáng đầu xuân năm mới ấy mang đến một ngôi nhà bé dại ở làng mặt để thăm một tín đồ cao tuổi, bạn ấy đã và đang già lắm rồi. Vào đến thềm nhà, đường chu văn an lạy fan cao tuổi đó cực kỳ cung kính:

- bé lạy thầy ạ. Bé xin kính thăm thầy và cả học tập trò của bé cũng xin được lạy thầy ạ!

Người thầy của chu văn an lúc đó sẽ sưởi nắng sinh hoạt hiên nhà, đựng tiếng:

- Anh An đấy à. Anh còn với cả học trò mang lại thăm thầy nữa.

Chu Văn An với học trò mình cùng lạy cụ công cụ bà râu tóc bội nghĩa phơ như ông tiên cùng dâng cụ trà, bánh - rubi học trò mang lại biếu ông, ông bảo học tập trò có theo đến kính biếu người thầy giáo dạy vỡ lòng của ông. Thời gian ấy, nhì vị quan to cùng đám học tập trò bé dại mới hiểu rằng tấm lòng tôn sư trọng đạo của fan thầy giáo dạy dỗ mình.

Ông chu văn an là bạn cương trực dám dưng sớ chém bảy nịnh thần. Ông ko màng phú quý, vinh hoa mà còn ra sức làm thuốc cứu vớt dân, dạy người biết chữ, biết đạo. Sử sách tôn ông là “Bậc chí tôn trong đạo làm thầy, khí phách hùng dũng đến kẻ nịnh thần đề nghị sợ”.

BÀI LÀM 2

(Chuyện nhắc về Hưng dạo bước Vương nai lưng Quốc Tuấn)

Nước nước ta ta nhân vật hào kiệt đời nào cũng có. Chuyện nhắc về những bậc hero được tôn thánh có rất nhiều, trong đó câu chuyện về Hưng Đạo Đại Vương trần Quốc Tuấn làm em xúc cồn nhất. Em xin kể một chuyện thể hiện lòng tận trung cùng với vua, chí vai trung phong với dân cùng với nước, một dạ thẳng ngay lập tức của Quốc tướng trằn Hưng Đạo.

Khi bên Trần thành lập, tín đồ giữ ngôi vua là trằn Cảnh (tức trằn Thái Tông). đích thực tính về ngôi đồ vật trong chúng ta thì anh cả là è Liễu chứ chưa hẳn là nai lưng Cảnh. è cổ Liễu ko được nghỉ ngơi ngôi vua. Vày Trần Cảnh và Chiêu Thánh Công chúa không có con yêu cầu Thái sư trằn Thủ Độ ép trằn Thái Tông phải tạo lập Thuận Thiên Công chúa khi ấy là vk Trần Liễu, đang có thai ba tháng lên có tác dụng hoàng hậu. Trằn Liễu - cha của è cổ Quốc Tuấn uất ức, bạo bệnh dịch mà qua đời. Trước khi mất, nai lưng Liễu di động cầm tay Trần Quốc Tuấn nói rằng:

- nhỏ không vì phụ vương mà đem lại cõi trần thì cha chết không nhắm mắt dược!

Trần Hưng Đạo thương thân phụ nhưng ko cho điều đó là lẽ phải.

Đầu năm 1285 quân Nguyên Mông ồ ạt sang trọng xâm lược nước ta, núm giặc hết sức mạnh. Nai lưng Hưng Đạo chỉ định rút quân và di tản dân chúng thoát khỏi kinh thành, dùng chiến lược “vườn không nhà trống” để tiếp giặc. Triều đình sơ tán về Thiên trường (Nam Định). Nai lưng Thánh Tông lo ngại, ướm hỏi ông bắt buộc hàng giặc hay không. Ông khăng khái trả lời:

- bệ hạ chém đầu thần rồi hãy ra hàng.

Nói rồi ông sử dụng thuyền nhẹ, cùng một vài vệ sĩ lập kế lừa giặc. Bấy tiếng trên thuyền chỉ tất cả ông cùng hai vua (Trần Thánh Tông cùng Trần Nhân Tông). Nghĩ về về mối hiềm khích giữa phụ thân và chú, ông chỉ dám cầm tay một dòng gậy gỗ, đầu bịt fe nhọn để bảo đảm an toàn hai vua cơ mà có người nhòm ngó, ông tháo phần sắt nhọn, vứt xuống sông.

Triều đình di tản an toàn. Giặc mang đến ở vào thành. Chúng thấy thôn mạc nào cũng hoang vắng không tồn tại quân dân, rước làm hoang mang và sợ hãi lo sợ. Mùa mưa đến, giặc không chịu nổi phong thổ Việt Nam, sinh đau bệnh, cụ giặc suy yếu. Ông hạ lệnh tổng phản bội công. Sau đó 1 tháng chiến đấu kịch liệt với những trận Hàm Tử, Chương Dương Vạn Kiếp, nhân dân ta đang đánh rã quân xâm lược.

Trần Hưng Đạo không chỉ là là một nhà quân sự chiến lược thiên tài hơn nữa là người có đạo đức vào sáng, tính tình cương cứng trực, hiền khô ông không bởi lời trối trăng của phụ vương mà phản nghịch lại triều đình và quyền hạn dân tộc.

Tháng chín năm 1300, nai lưng Hưng Đạo mất. Vua truy tặng ngay ông chức Thái sư thượng phụ Quốc công, tước Nhân Võ Hưng Đạo Đại Vương. Dân chúng lập đền rồng thờ ông, tôn ông là Đức Thánh Trần.

Em gọi truyện tưởng như nhìn thấy Đức Thánh trằn oai phong lẫm liệt và đông đảo chiến công hiển hách của dân tộc. Em xúc đụng và cảm nhận sâu sắc đức tính tận tụy vày vua, tận hiếu với dân, với nước của ông. Em từ bỏ hào mình là người Việt, niềm hạnh phúc khi nước non em bao hàm danh tướng tá như ông è Hưng Đạo.

Văn kể chuyện đề 5: Em hãy đề cập một mẩu truyện về tấm lòng thánh thiện (truyện cổ tích, chuyện fan thật câu hỏi thật, chuyện lịch sử) mà lại em vẫn nghe, học, đọc sách báo hoặc nghe thầy (cô) giáo kể.

Hướng dẫn lựa chọn chuyện kể:

- "Sự tích hồ ba Bể” (xem bài ở ngày tiết 1/ tuần 8).

- "Người ăn xin” (xem bài ở tiết 1/ tuần 2).

- "Nàng tiên Ốc” (xem bài ở huyết 2/ tuần 2).

- "Dế Mèn bênh vực kẻ yếu" (xem bài bác văn mẫu, đề số 3, mục 1 của các bài văn mẫu).

BÀI LÀM

(Chuyện nhắc về bác Hồ)

Sau giờ học luyện từ với câu bài xích “Mở rộng từ ngữ về công ty đề hiền lành - đoàn kết”, thầy giáo em hỏi cả lớp: “Các em tất cả biết ai bao gồm tấm lòng nhân hậu che phủ cả nước ta và cả quả đât không?”. Cả lớp rì rầm trao đổi. Cô giáoem cười, cô gửi bàn tay trân trọng, trìu quí về phía ảnh Bác Hồ: “Bác hồ nước muôn vàn yêu thương của bọn họ đó, cô sẽ kể cho các em nghe mẩu truyện có tựa đề: “Ông Ké””,

Hơn 1 năm xa Tổ quốc, trải qua gần tía chục nhà tù của Tưởng Giới Thạch sát khắp Quảng Tây, bác bỏ Hồ trở về Pác Bó thời điểm cuối năm 1944. Ở đây, nhằm tránh tai mắt giặc. Bác bỏ Hồ quần áo chàm như người dân tộc bản địa vùng Cao Bắc Lạng. Nhân dân ở chỗ này gọi fan là Ông Ké. Nhìn thấy câu hỏi giữ gìn vệ sinh nước ăn và vị trí ở không được dân bọn chúng chú ý, bác bảo những cháu xếp hàng trở về phía khe nước. Bạn tự tay cởi quăng quật quần áo cho các cháu bé, theo lần lượt tắm rửa, kì cọ đến từng cháu. Chúng vừa tắm, vừa đùa bắn toàn quốc vào fan Bác. Trong số bầy trẻ được bác bỏ tắm mang lại hôm kia có nhỏ bé Thân bị chốc đầu, tóc bám bết. Tắm gội xong, Bác còn hỗ trợ thuốc dịt cho. Dung dịch xót, bé bỏng Thân kêu, chưng dỗ dành riêng ngọt ngào:

- không sao, duy nhất lát là không còn xót thôi con cháu à.

Rồi bác bỏ nói cùng với đám tuổi teen đứng quanh dó:

- các cô, những chú vợ ck trẻ yêu cầu giữ gìn quanh năm thật sạch sẽ cho con cái. Căn bệnh ghẻ lây nhanh lắm đấy. Thiệt khổ cho những cháu tôi.

Mọi fan im lặng, cảm động. Bác thấy mấy cháu mặc áo quần bẩn với rách, chưng không vui. Chưng dặn mọi fan phải lấy áo quần sạch thay cho các cháu, chổ nào rách thì khâu vá, may lại.

Bác hồ bận trăm công nghìn việc cho sự nghiệp giải phóng dân tộc ra khỏi chế độ xiềng xích của thực dân nhưng vẫn dành thời hạn tắm rửa cho những cháu trẻ em nghèo khô dân tộc bản địa vùng núi Pác Bó. Tình yêu của chưng mênh mông, tấm lòng hiền hậu của chưng thể hiện tại trong việc tắm rửa, xức thuốc mang đến trẻ. Bác không thích thấy đồng bào của chưng sống thiếu hụt thốn, nhức đớn.

Bác Hồ nay đã đi xa, tuy nhiên em thấy bác thật sát gũi. Những lần vào lớp học, ngước chú ý chân dung thánh thiện của Bác, ghi nhớ chuyện “Ông Ké” em lại bồi hồi xúc động. Em từ hứa vẫn học tập, tập luyện theo lời chưng dạy để bác bỏ vui lòng.

Văn đề cập chuyện đề 6:Hãy đề cập một mẩu truyện em đã có được nghe hoặc đượcđọc về một người có nghị lực.

BÀI LÀM

(Kể chuyện "Bàn chân kì diệu”)

Ngày nay, người nào cũng biết cô giáo Nguyễn Ngọc ký kết là bạn viết bởi chân chứ không hề viết bằng tay thủ công vì thầy bị liệt nhì tay trường đoản cú bé. Để biến chuyển thầy giáo ký ngày nay, cậu nhỏ bé Nguyễn Ngọc ký kết đã trải qua khổ cực như nuốm nào, em xin kể lại câu chuyện lưu lại quá trình rèn luyện đau khổ đó: chuyện “Bàn chân kì diệu”.

Ký bị liệt hai tay từ nhỏ. Mỗi ngày thấy các bạn đi học, ký thèm lắm. Ký mong mỏi được cho trường như các bạn thông thường khác. Ký đến lớp cô giáo cưng cửng xin được vào học. Cô giáo nuốm tay cam kết - hai tay mềm nhũn, buông thõng, bất động, gia sư lắc đầu, an ủi Ký:

- khó lắm em ạ. Em hãy về nhà hóng thêm ít nữa coi sao đã!

Cô thoáng thấy đôi mắt Ký ngấn nước. Ký kết quay người đi, chạy về nhà. Cậu vừa chạy, vừa khóc. Mấy hôm sau, cô giáo Cương tìm về nhà Ký. Cô rất ngạc nhiên và xúc đụng khi thấy ký đang ngồi giữa sân hí hoáy tập viết, cậu kẹp một mẩu gạch vào ngón chân và vẽ xuống đất gần như nét chữ ngoằn ngoèo. Thầy giáo hỏi thăm sức khỏe của ký rồi đến em mấy viên phấn.

Rồi gia sư Cương nhận ký vào học. Gia sư dọn một chỗ ở góc lớp, trải chiếu cho cam kết ngồi tập viết. Cam kết kẹp cây viết vào ngón chân rồi tập viết vào trang giấy. New đầu, ký không điều khiển và tinh chỉnh cây cây viết được. Cẳng bàn chân cậu giẫm lên trang giấy, cựa quậy một chút là giấy nhàu nát, mực lem luốc trang giấy. Mấy ngón chân ký mỏi nhừ. Cô thay cây bút chì mang lại Ký, cậu lại kiên nhẫn tập viết. Giữ lại cây cây bút viết bằng chân mang đến thăng bởi đã khó, chuyển cây cây viết viết thành đường nét chữ còn cạnh tranh hơn. Mặc dù vậy, cam kết vẫn cố gắng viết. đột cậu nằm ngửa ra, giơ chân lên xuýt xoa nhăn nhó. Gia sư và mấy chúng ta chạy tới, thì ra cẳng bàn chân Ký bị loài chuột rút, teo quắp, không choạng ra được. Triệu chứng “chuột rút” làm ký rất đau, có lúc tái cả người. Cậu thoái chí định thôi học nhưng mà nhờ gia sư Cương an ủi, hễ viên, Ký kiên trì tập dần từng tí một. Chúng ta cũng an ủi, giúp Ký hầu hết việc bé dại như xoa chân, giữ lại giấy... Tình thương yêu của gia sư và các bạn tiếp thêm sức mạnh cho Ký, cam kết lại kẹp bút vào ngón chân, hì hục tập viết. Ký kiên nhẫn viết từng chút một dù sức mạnh yếu ót, dù cậu nhức luôn, cho dù nắng hay mưa, cậu đều tới trường rất chuyên cần. Rèn luyện kiên trì, ký kết đã thành công, không còn lớp một, ký kết đã xua kịp những bạn. Chữ Ký ngày một đều hơn, đẹp hơn, có lần cậu ăn điểm tám môn tập viết. Rồi cam kết thi vào Đại học, biến đổi sinh viên trường Đại học tập Tổng hợp.

Nguyễn Ngọc ký kết là tấm gương sáng về ý chí quá khó. Ký kết đã hai lần được bác Hồ gửi tặng kèm huy hiệu của Người.

Là bạn bình thường, học tập trong điều kiện bình thường đôi khi cũng trở ngại cho số đông ai nhát ý thức hoặc không thực sự cụ gắng. Nguyễn Ngọc ký kết là người đầy nghị lực, là tấm gương sáng cho học sinh chúng em noi theo.

BÀI LÀM 2

(Kể chuyện “Vua tàu thủy Bạch Thái Bưởi”)

Hầu hết các doanh nhân giàu có trên trái đất đều bảo rằng thành công của mình đều bắt đều xuất phát điểm từ một cơ hội, một chút như ý và không ít nghị lực. “Vua tàu thủy” Bạch Thái bưởi cũng đã ban đầu như thế.

Bưởi xuất thân nghèo khổ. Ông mồ côi cha từ bé, nên theo mẹ bán sản phẩm rong. May mắn, nhờ khôi ngô và tư chất thông minh, ông được đơn vị họ Bạch nhận làm bé nuôi với cho nạp năng lượng học.

Năm nhị mươi kiểu mẫu tuổi, Bạch Thái bòng làm thư cam kết cho một hãng sản xuất buôn. Một thời gian sau, ông kinh doanh độc lập. Ông kinh doanh đủ những ngành: lâm sản (gỗ), sản phẩm nông nghiệp (ngô), rồi mở hiệu cố kỉnh đồ, lập bên in, khai quật mỏ... Ông trải qua nhiều gian khổ thất bại, có những lúc phá sản tuy nhiên không chán nản chí.

Nhận thấy bài toán vận giao hàng hoá và chuyên chở của tín đồ dân đa phần bằng đường thủy vì vn sông ngòi nhiều, bờ đại dương dài và rộng, ông ra quyết định mở công ty vận tải đường bộ đường thủy. Thời bấy giờ, việc kinh doanh ngành này triệu tập trong tay những chủ tàu phú quý người Hoa. Để có không ít khách hàng và khuếch trương danh tiếng hãng tàu vì mình thành lập, ông cho tất cả những người đến những bến tàu diễn thuyết. Bên trên mỗi loại tàu giao hàng khách của ông, ông dán biểu ngữ: “Người ta thì đi tàu ta” và đến treo một cái ống để khách nào tán thành với ông thì vui lòng bỏ ống tiếp sức đến chủ tàu. Khách đi tàu cỗ vũ ông vô cùng nhiều, khách mỗi ngày một đông. Những chủ tàu tín đồ Hoa, bạn Pháp phải bán lại tàu đến ông. Để đảm bảo bình yên cho tàu và khách, ông sở hữu xưởng thay thế tàu, thuê kĩ sư tốt trông nom. Công ty đường thủy của ông ngày một thịnh vượng, số lượng tàu lên tới ba mươi cái tàu lớn nhỏ tuổi đều mang các cái tên theo lịch sử hào hùng Việt nam giới như; Hồng Bàng, Lạc Long, Trưng Trắc, Trưng Nhị...

Trong vòng mười năm, Bạch Thái Bưởi thay đổi “một bậc nhân vật kinh tế”, được mọi người vị nể, review cao.

Ông Bạch Thái Bưởi có không ít nghị lực vượt cực nhọc khăn. Ông là một doanh nhân yêu thương nước, là người bắt đầu cho ngành mặt đường thủy vn ngày càng mở rộng. Em siêu cảm phục nghị lực của ông, mếm mộ và nguyện noi gương ông học tập tốt để trở thành bạn kinh doanh tốt sau này.

BÀI LÀM 3

(Chuyện nhắc về nghị lực phi thường của nhạc sĩ Bết-tô-ven)

Nhạc sĩ tài năng Lút-vít-van Bết-tô-ven là 1 trong những người bao gồm nghị lực phi thường. Cuộc đời ông từ dịp sinh ra, sống, học tập, chế tác nhạc là chuỗi ngày dài luôn chiến đấu cùng với mọi thực trạng khó khăn, căn bệnh tật. Mẩu chuyện em kể sau đây minh hội chứng cho đánh giá đó.

Bết-tô-ven sinh vào năm 1770, trên Bon, nước Đức, vào một mái ấm gia đình có truyền thống lịch sử âm nhạc. Từ tứ tuổi, Bết-tô-ven đã có học tập, rèn luyện những loại đàn piano và violon. Quy trình học tập, sống của ông hết sức vất vả. Vì gia đình của ông nghèo, ông phải bỏ học từ mười tuổi. Kỹ năng ông đã đạt được đều vị ông trường đoản cú học. Năm mười bảy tuổi, ông cho Viên cùng theo học tập nhạc sĩ Bach, cũng năm này, người mẹ thân yêu của ông qua đời. Chịu đựng tang chị em xong,ông quay lại Viên và tiếp tục học nhạc. Năm nhì mươi nhì tuổi, Bết-tô-ven vẫn thu hút được sự chăm chú của mọi bạn bằng sự thể hiện khác biệt những tư tưởng music và phong cách biếu diễn. Tưởng rằng khả năng nở rộ thì cuộc đời của ông sẽ t