Hòa Thượng Tuyên Hóa bảo: “Bộ khiếp Hoa Nghiêm nầy có cách gọi khác là Kinh Pháp Giới, cũng call là kinh Hư Không, tận lỗi không mọi pháp giới, chẳng gồm một ở đâu mà chẳng có Kinh Hoa Nghiêm sinh hoạt đó. Khu vực ở của tởm Hoa Nghiêm tức cũng là nơi ở của Phật, cũng là nơi ở của Pháp, cũng là nơi ở của hiền Thánh Tăng.

Cho nên những khi Phật vừa new thành chánh giác, thì nói cỗ Kinh Hoa Nghiêm nầy, để giáo hoá tất cả pháp thân Ðại Sĩ. Vì bộ Kinh nầy là tởm vi diệu cấp thiết nghĩ bàn, cho nên vì thế bộ tởm nầy được bảo tồn ở dưới Long cung, bởi vì Long Vương bảo hộ giữ gìn. Về sau do Ngài người yêu Tát Long Thọ, xuống dưới Long cung đọc thuộc lòng và ghi nhớ cỗ Kinh nầy, sau đó lưu truyền trên cụ gian.

Bạn đang xem: Kinh hoa nghiêm trọn bộ

Kinh Hoa Nghiêm*

Bộ tởm Hoa Nghiêm nầy, cũng giống như vầng mây cát tường ở trong lỗi không, chiếu khắp bố ngàn đại thiên nắm giới, như mưa pháp cam lồ, thấm nhuần hết thảy tất cả chúng sinh. Bộ Kinh Hoa Nghiêm nầy, cũng tương tự ánh sáng mặt trời, chiếu mọi đại thiên cố kỉnh giới, để cho tất cả chúng sinh phần nhiều được nóng áp. Ghê Hoa Nghiêm nầy tương tự như đại địa, làm cho sinh trưởng tất cả vạn vật.

Cho nên, gồm Kinh Hoa Nghiêm tồn tại, thì có thể nói rằng là thời kỳ chánh pháp trụ thọ dài. Mỗi ngày bọn họ giảng giải ghê Hoa Nghiêm, phân tích Kinh Hoa Nghiêm, đặc trưng là phải y chiếu nghĩa lý kinh điển mà tu hành, phải dùng Kinh nhằm đối trị mắc bệnh của thân trung ương chúng ta. Trường đoản cú thân bọn họ có trung ương tham, khi nghe tới được khiếp Hoa Nghiêm, thì cần trừ khử trung tâm tham; bao gồm tâm sân, khi nghe tới được gớm Hoa Nghiêm, thì nên trừ khử trọng điểm sân; tất cả tâm ngu si, lúc nghe đến được tởm Hoa Nghiêm, thì cần trừ khử tâm ngu si.

*

Ðạo lý của cục Kinh nầy, là đối trị tập khí mao bệnh tình của chúng ta. Ðừng nhận định rằng những gì nói trong Kinh, chỉ vì người thương Tát cơ mà nói, đối với họ chẳng bao gồm quan hệ gì, hoặc là pháp nói cho các bậc A La Hán, đối với họ chẳng có quan hệ gì, chúng ta phàm phu nghe bộ Kinh nầy chỉ với nghe thôi, từ biết có tác dụng không được cảnh giới của những bậc Thánh nhân. Nếu như bạn nghĩ như vậy thì, chính là tự hại mình, tự quăng quật đi, tự kết thúc tuyệt nơi Thánh nhân.

Mỗi câu gớm Hoa Nghiêm phần nhiều là Pháp Bảo vô thượng, nếu bọn họ cung hành thực tiễn, y chiếu nghĩa lý khiếp văn tu hành, thì nhất mực sẽ thành Phật. Mang lại nên, ghê Hoa Nghiêm cũng nói theo cách khác là bà bầu của chư Phật. Ghê Hoa Nghiêm là pháp thân của chư Phật.

Kinh Hoa Nghiêm: Dẫn nhập

Bộ ghê Hoa Nghiêm Ðại Phương Quảng Phật nầy, khi đức Phật mê thích Ca Mâu Ni ngồi dưới cội ý trung nhân đề, vừa mới thành chánh giác, không bong khỏi toà ngồi cơ mà ở trong định mang lại bảy địa điểm (ba khu vực tại nhân gian, bốn nơi sinh hoạt tại Thiên cung), vì những bậc đại thiện căn viên đốn, mà nói từ thân hội chứng được pháp môn viên đốn, đi thẳng liền mạch vào đạo lý pháp giới, trải qua chín hội trong tầm hai mươi kiểu mẫu ngày, thì nói kết thúc bộ Kinh tất yêu nghĩ bàn nầy.

Kinh Hoa Nghiêm gồm có 45 phẩm ghê văn, cơ mà chỉ dịch ra được 39 phẩm, có 80 quyển. Trong mỗi hội Ðức Phật các phóng quang, đại biểu nói Hoa Nghiêm pháp lớn. Quang quẻ minh là thể hiện cho trí huệ, gia bị cho tất cả chúng sinh, hầu như đắc được lợi ích Phật Pháp.

Bộ tởm Hoa Nghiêm nầy từ đầu cho đến cuối, gần như nói đạo lý năm vòng nhân quả.

Hội thứ nhất thì nói về “tin nhân quả”.Từ hội lắp thêm hai mang đến hội trang bị sáu thì nói tới “sai biệt nhân quả”. Hội đồ vật bảy thì nói “bình đẳng nhân quả”. Hội đồ vật tám thì nói “thành hạnh nhân quả”. Hội thiết bị chín thì nói “chứng nhập nhân quả”.

Ngài Thanh Lương Quốc Sư đem hết tổng thể Kinh 80 quyển phân làm tư phần. Hội đầu tiên có 11 quyển là: Cử quả phấn chấn sinh tín phần. Tự hội thứ hai mang lại hội vật dụng bảy cộng lại có 41 quyển là: Tu nhân khế quả sinh giải phần. Hội vật dụng tám gồm 7 quyển là: Thác pháp tiến tu thành hạnh phần. Hội máy chín tất cả 21 quyển là: Y nhân bệnh nhập thành đức phần.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội trước tiên tại người thương Ðề Ðạo Tràng

Hội thứ nhất tại nhân tình Ðề Ðạo Tràng, địa điểm ở hướng phía tây cách thành vương vãi Xá nước Ma Kiệt Ðà khoảng hai trăm dặm, nay có nghĩa là Bodh Gaya. Hội nầy Ðức Phật phóng quang quẻ minh giữa lông mày, biểu hiện quang minh của Phật chiếu khắp không còn thảy phần đông nơi, khiến cho tất cả chúng sinh mang đến nghe pháp lớn. Lại phóng quang minh nghỉ ngơi răng, bộc lộ khiến cho chúng sinh nếm được pháp vị.

Bộ khiếp nầy là mười phương chư Phật các nói, cho nên trong số hội, hầu hết là mười phương chư Phật gia bị cho người thương Tát nói. Hội nầy là mười phương chư Phật gia trì cho người thương Tát Phổ hiền hậu nói, ý trung nhân Tát Phổ Hiền thống trị đại hội, Ngài nương thần lực của Ðức Phật mà nói : y, chánh hai báo nghiêm túc Phật quả, phạt triệt trọng điểm tín ngưỡng của bọn chúng sinh. Hội nầy nói sáu phẩm :

Phẩm cố kỉnh Chủ Diệu Nghiêm.Phẩm Như Lai hiện nay Tướng.Phẩm Phổ hiền lành Tam Muội. Phẩm thế giới Thành Tựu. Phẩm thế giới Hoa Tạng. PhẩmTỳ Lô giá Na.

Sáu phẩm nầy là vòng tin nhân quả, là “quả cử mừng thầm sinh tín phần”.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội đồ vật nhì sinh hoạt tại Ðiện Phổ quang Minh

Hội máy nhì nghỉ ngơi tại Ðiện Phổ quang Minh. Hội nầy ở phía đông phái nam cây nhân tình đề, khoảng chừng ba dặm vào khúc eo sông Ni Liên Thiền, là do những Long Vương bởi vì Ðức Phật mà sinh sản nên. Ðức Phật phóng quang quẻ chiếu mọi mười phương vô biên nạm giới, cần tên là Ðiện Phổ quang Minh. Trong hội nầy Ðức Phật phóng quang bên dưới hai bàn chân, biểu thị khiến cho việc đó sinh y pháp tu hành. Hội nầy nhân tình Tát Văn Thù thống trị đại hội, Ngài nương thần lực của Ðức Phật, nhưng nói đạo lý pháp môn Thập Tín mỹ đức, hội nầy nói sáu phẩm : 

Phẩm thương hiệu Như Lai.Phẩm bốn Thánh Ðế. Phẩm quang quẻ Minh Giác. Phẩm người thương Tát Vấn Minh.Phẩm Tịnh Hạnh. Phẩm nhân hậu Thủ. 

Sáu phẩm nầy là vòng không đúng biệt nhân quả, là “tu nhân khế trái sinh giải phần”. Trên đấy là mười hai phẩm diệu pháp nói sống tại nhân gian.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội thứ ba ở trên Ðiện Diệu chiến hạ trên cung trời Ðao Lợi.

Hội thứ tía ở trên Ðiện Diệu chiến hạ trên cung trời Ðao Lợi. Hội nầy làm việc đỉnh núi Tu Di, là “địa cư thiên”, tức cũng là tầng trời sản phẩm hai của dục giới. Ðức Phật nói ghê Hoa Nghiêm là pháp thân nói, pháp thân thì tận lỗi không mọi pháp giới, vô trên vô bất tại, vô sở bất trên (không có nơi nào mà không có). Cho nên, có thể đến bất kể nơi làm sao giảng khiếp thuyết pháp. Trong hội nầy Ðức Phật phóng quang sinh hoạt ngón chân, bộc lộ pháp là từ nơi thấp mà lại sinh ra, khiến cho chúng sinh trường đoản cú cơ phiên bản mà học lên. Hội nầy tình nhân Tát Pháp Huệ cai quản đại hội, Ngài nương thần lực của Phật mà nói đạo lý Thập Trụ. Hội nầy cũng nói sáu phẩm.

Phẩm Thăng Lên Ðỉnh Tu Di.Phẩm Kệ Tán Tu Di.Phẩm Thập Trụ.Phẩm Phạm Hạnh.Phẩm Công Ðức Ban Ðầu phát Tâm.Phẩm Minh Pháp.

Sáu Phẩm nầy cũng là vòng không đúng biệt nhân quả, là “tu nhân khế trái sinh giải phần”.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội thứ tư ở trên Ðiện Bảo Trang Nghiêm, cung trời Dạ Ma.

Hội thứ tứ ở tại Ðiện Bảo Trang Nghiêm, cung trời Dạ Ma. Hội nầy sống trên ko đỉnh núi Tu Di, là “không cư thiên” (cõi trời sinh hoạt trên không), tức cũng là tầng trời thứ cha của dục giới. Trong hội nầy Ðức Phật phóng quang làm việc mu nhị bàn chân, biểu thị pháp là tự dưới mà lại lên, khiến cho chúng sinh y theo thiết bị lớp mà học lên. Hội nầy nhân tình Tát Công Ðức Lâm cai quản đại hội, Ngài nương thần lực của Phật nhưng mà nói đạo lý pháp môn Thập Hạnh. Hội nầy nói tư phẩm.

Phẩm Thăng lên trời Dạ Ma.Phẩm Kệ Tán Dạ Ma.Phẩm Thập Hạnh.PhẩmThập vô tận Tạng.

Bốn phẩm nầy cũng là vòng không nên biệt nhân quả, là “tu nhân khế quả sinh giải phần”.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội sản phẩm năm ngơi nghỉ tại Ðiện tuyệt nhất Thiết Diệu Bảo Trang Nghiêm, cung trời Ðâu Suất.

Hội thiết bị năm ngơi nghỉ tại Ðiện độc nhất Thiết Diệu Bảo Trang Nghiêm, cung trời Ðâu Suất. Hội nầy ở phía bên trên trời Dạ Ma, tức cũng chính là tầng trời thứ tứ của dục giới. Trong hội nầy Ðức Phật phóng quang nhị đầu gối, biểu hiện hồi hướng, làm cho chúng sinh : hồi sự hướng lý, hồi nhân hướng quả, hồi tự hướng tha. Hội nầy người tình Tát Kim Cang Tràng quản lý đại hội, Ngài nương thần lực của Ðức Phật mà lại nói đạo lý pháp môn Thập Hồi Hướng. Hội nầy nói ba phẩm. 

Phẩm Thăng lên trời Ðâu Suất. Phẩm Kệ Tán Ðâu Suất. Phẩm Thập Hồi Hướng. 

Ba phẩm nầy cũng là vòng sai biệt nhân quả, là “tu nhân khế trái sinh giải phần”.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội lắp thêm sáu sinh hoạt tại Ðiện Ma Ni Bảo Tạng, cung trời Tha Hoá từ bỏ Tại.

Hội sản phẩm sáu sống tại Ðiện Ma Ni Bảo Tạng, cung trời Tha Hoá từ Tại. Hội nầy là tầng trời thứ sáu của dục giới, cũng là trời tối đa của dục giới. Hội nầy Ðức Phật phóng quang minh chính giữa lông mày, hội nầy người thương Tát Kim Cang Tạng làm chủ đại hội, Ngài nương thần lực của Phật mà nói đạo lý pháp môn Thập Ðịa. Hội nầy chỉ nói một phẩm:

26. Phẩm Thập Ðịa.

Phẩm nầy cũng là vòng không nên biệt nhân quả, là “tu nhân khế quả sinh giải phần”. Trên đó là mười tư phẩm diệu pháp nhắc đến ở trên Thiên cung.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội vật dụng bảy nghỉ ngơi tại Ðiện Phổ quang quẻ Minh.

Hội máy bảy nghỉ ngơi tại Ðiện Phổ quang quẻ Minh. Ðức Phật lại từ bên trên trời về bên nhân gian. Hội nầy Ðức Phật phóng quang minh giữa lông mày và quang minh nghỉ ngơi miệng, quang đãng minh ở miệng là biểu thị, tất cả Phật tử tự trong mồm của Phật hoá sinh. Hội nầy người tình Tát Phổ Hiền cai quản đại hội, Ngài nương thần lực của Phật nhưng nói pháp Ðẳng giác với Diệu giác, tức cũng chính là pháp môn nhân tròn quả đầy, sáu phẩm trước nói nhân tròn, năm phẩm sau nói quả đầy. Hội nầy nói mười một phẩm : 

Phẩm Thập Ðịnh.Phẩm Thập Thông. Phẩm Thập Nhẫn.Phẩm A Tăng Kỳ. Phẩm lâu Lượng. Phẩm người tình Tát Trụ Xứ.Phẩm Phật Bất tứ Nghì Pháp.Phẩm Thập Thân tướng mạo Hải. Phẩm Tuỳ Hảo quang Minh.Phẩm Hạnh Phổ Hiền.Phẩm Như Lai Xuất Hiện. 

Mười một phẩm nầy là vòng nhân quả bình đẳng, là “tu nhân khế quả sinh giải phần”.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội thiết bị tám trên Ðiện Phổ quang Minh.

Hội thiết bị tám tại Ðiện Phổ quang đãng Minh. Vào hội nầy Ðức Phật ko phóng quang minh, vì tại trọng xứ. Hội nầy cũng là ý trung nhân Tát Phổ Hiền làm chủ đại hội, vì nhân tình Tát Phổ hiền lành là nhà Hoa Nghiêm Hải Hội, Ngài nương thần lực của Ðức Phật, nhưng nói pháp nhì ngàn hạnh môn. Có vị người thương Tát Phổ Huệ hỏi ý trung nhân Tát Phổ nhân hậu : rất nhiều gì là pháp lệ thuộc của ý trung nhân Tát ? phần đông gì là pháp thực hành thực tế của bồ Tát ? .v.v., gồm hai trăm câu hỏi. Người thương Tát Phổ Hiền lời giải thành nhì nghìn câu trả lời. Hội nầy chỉ nói một phẩm 

Phẩm Lìa cố gắng Gian.

Phẩm nầy là vòng thành hạnh nhân quả, là “thác pháp tiến tu thành hạnh phần”.

Kinh Hoa Nghiêm – Hội máy chín làm việc tại Rừng Thệ Ða.

Hội trang bị chín nghỉ ngơi tại Rừng Thệ Ða. Ðịa điểm sinh sống trong thành Xá Vệ, tức cũng chính là vườn ông cung cấp Cô Ðộc, cây của thái tử Kỳ Ðà, còn được gọi là Tinh Xá Kỳ Hoàn, còn được gọi là Trọng những Giảng Ðường. Khi Ðức Phật thành chánh giác thì chưa có giảng mặt đường nầy, sau này mới thành lập. Song, không tồn tại Trọng các Giảng Ðường, vậy Ðức Phật làm cầm nào thuyết pháp tại đây?

Ðó là cảnh giới diệu chẳng thể nghĩ bàn. Ðức Phật rất có thể đem vô lượng kiếp quá khứ dời mang lại hiện tại, cũng rất có thể đem vô lượng kiếp vị lai dời đến hiện tại. Cho nên vì vậy chẳng gồm phân biệt vượt khứ, lúc này và vị lai, là viên dung vô ngại. Y hệt như trong khiếp Kim Cang tất cả nói:”Tam trung khu bất khả đắc” (ba tâm quan trọng đắc được), cùng đạo lý ấy, nghĩa là: trung ương quá khứ ko thể nạm bắt, tâm hiện tại không thể nỗ lực bắt, chổ chính giữa vị lai cũng không thể chũm bắt.

Tại sao? bạn nói gồm quá khứ tức là chấp trước, có bây giờ là chấp trước, tất cả vị lai cũng là chấp trước. Vì quá khứ vẫn qua rồi, hiện nay lại không ngừng lại, còn vị lai thì không đến, chính là phá chấp. Tại hội nầy Ðức Phật phóng luồng hào quang quẻ trắng, bộc lộ chiếu khắp bố ngàn đại thiên, khiến cho tất cả chúng sinh được ngấm nhuần mưa pháp, hình thành căn lành.

*

Hội nầy phân làm hội chính và hội phụ. Hội đó là Phật đam mê Ca Mâu Ni làm cho hội chủ, nhập vào Tam muội Sư Tử Tần Thân, thị hiện nhưng nói diệu pháp, khiến cho đại chúng “đốn triệu chứng pháp giới”. Hội phụ là những Bồ Tát làm hội chủ, người yêu Tát Phổ Hiền, ý trung nhân Tát Văn Thù và những vị thiện học thức vì Thiện Tài Ðồng Tử nhưng mà nói rõ “tiệm bệnh pháp giới”. Hội nầy chỉ nói một phẩm: 39. Phẩm Vào Pháp Giới. 

Tuy duy nhất phẩm nhưng có hai mươi kiểu mẫu quyển. Hội nầy là vòng hội chứng nhập nhân quả, là “y nhân chứng nhập thành đức phần”. Phần trên là mười tía phẩm diệu pháp nói sinh sống tại nhân gian

Nay reviews sơ lược về bảy nơi, chín hội, tía mươi chín phẩm, mong muốn mọi tín đồ ghi nhớ, chờ khi giảng mang lại phẩm làm sao thì hiểu rằng phẩm đó nói trên đâu, vị bồ Tát làm sao nói, gồm khái niệm như thế thì mới thấu hiểu được.

Bộ kinh Hoa Nghiêm nầy là pháp đại thừa, vì chưng pháp thân người thương Tát nhưng nói, hoàn toàn là tu tình nhân đề tâm, hành nhân tình đề đạo, vì vậy người đái thừa, tuy vậy đồng làm việc trong pháp hội, dẫu vậy như điếc như mù, “có mắt chẳng khám phá Lô Xá Na, có tai chẳng nghe được pháp viên đốn”. Vày khi bọn họ ở tại cõi trần thì ko tu pháp đại thừa, đến nên không có duyên đắc được công dụng lớn. Vậy tức nhiên chúng ta chẳng đề xuất là người tình Tát, lại chẳng cần là A La Hán, nguyên nhân lại nghe được tên tởm Hoa Nghiêm Ðại Phương Quảng Phật, ngoài ra được nghe diệu pháp ghê Hoa Nghiêm?

*

Ðó là do trong quá khứ bọn họ đã gieo căn lành với pháp đại thừa, mang lại nên bây giờ có duyên được đến nghe pháp, bằng không cũng như người đái thừa, như điếc như mù. Ðây là cơ hội ngàn kiếp khó gặp. Mong muốn mọi bạn tinh tấn càng tinh tấn, cố gắng càng nỗ lực, đến phân tích diệu lý của cục Kinh nầy. Mặc dù chỉ dịch ra được bốn vạn năm nghìn bài kệ, tuy vậy nếu nhớ được một bài xích kệ thì bao gồm diệu dụng vô lượng. 

Vào đời đường gồm vị xuất gia thương hiệu là vương vãi Minh Cán. Vị kia tuy xuất gia có tác dụng hoà thượng, nhưng mà không tu hành. Một ngày nọ, bị quỷ vô thường xuyên bắt đi, vị đó gặp gỡ Bồ Tát Ðịa Tạng, dạy vị kia một bài kệ tởm Hoa Nghiêm :

Nhược nhân dục liễu tri

Tam chũm nhất thiết Phật

Ưng cửa hàng pháp giới tánh

Nhất thiết duy trung ương tạo”. 

Nghĩa là : 

Nếu ai muốn biết rõ

Tất cả Phật bố đời

Hãy tiệm tánh pháp giới

Hết thảy bởi vì tâm tạo”.

Vị đó thấy vua Diêm vương thì hiểu ra bài xích kệ nầy, cho nên vì thế được phóng thích. Bài bác kệ nầy không những cứu được sinh linh của vị đó, nhưng mà cũng cứu giúp được bọn chúng sinh lâu khổ dưới địa ngục. Chúng ta thấy đó! bài bác kệ nầy tất cả diệu dụng như thế, vì thế phải tụng khiếp Hoa Nghiêm, cần lạy tởm Hoa Nghiêm, phải ấn tống kinh Hoa Nghiêm, thì duy nhất định gồm công đức vô lượng.”

*

KINH HOA NGHIÊM

Hán Dịch: Ðại Sư thật Xoa Nan Ðà

Việt Dịch: Hòa Thượng phù hợp Trí Tịnh

*

Thay Lời Tựa

Kinh Hoa Nghiêm là cỗ kinh đại thừa, là vua trong số kinh, với văn bản siêu việt hay luân hùng vĩ, trang nghiêm nguy nga, biểu lộ pháp thân, bốn tưởng và trọng điểm nguyện của Phật.

Hoa Nghiêm giờ đồng hồ Phạn là Avatamsaka, có nghĩa là đóa hoa trong lành tuyệt đẹp tuyệt vời nhất trần gian, ngát hương thơm khắp mười phương những cõi pháp giới.

Tư tưởng Hoa Nghiêm trình bày vạn pháp vị tâm sanh. Trung tâm là thực thể của vạn pháp. Trung khu vọng thì vạn pháp hoạt hiện sai biệt hình hình sắc sắc, trùng trùng duyên khởi, cái này còn có cái kia tất cả và ngược lại, như lưới đế châu. Chổ chính giữa chơn thì pháp giới tánh với trọng điểm là một, vạn pháp đồng bộ thể. Trung ương thanh tịnh thì thấu đạt chơn lý Phật tánh, xuyên suốt thông pháp giới vô ngại, thể nhập bất tư nghì giải bay hạnh môn.

Kinh Hoa Nghiêm, đức phật chỉ mang đến chúng-sanh thấu rõ nguồn gốc của xum la vạn tượng bởi mê thức vọng tưởng nghiệp duyên hình thành, các pháp hiện nay hành trong vũ trụ là huyễn hóa, như hoa vào gương, như trăng trong nước. Tất cả vạn pháp vào pháp giới hầu như từ trung khu sanh. Trung tâm trùm mọi cả pháp giới. Toàn bộ vạn hữu vũ trụ rất có thể nằm gọn trong hạt cải. Phân tử cải hoàn toàn có thể thâu nhiếp toàn bộ vũ trụ vạn pháp. Thể tánh của tâm nhiếp thâu vớ cả.

*

Tất cả là một, một là tất cả. Ðó là phiên bản tánh vô xấu hổ của Tâm. Phiên bản tánh chơn trung khu suốt thâu vạn pháp hữu tình cùng vô tình; lấy cục bộ pháp giới tánh làm cho lượng; mang xứng tánh bất tứ nghì vô trinh nữ giải thoát làm cho thể. Ðó là chân thành và ý nghĩa căn cốt của ghê Hoa Nghiêm.

Bởi thế, nếu gớm Ðại chén bát Nhã tiêu biểu cho tư tưởng Phật Pháp đại vượt về lý chơn ko vô ngại, thì khiếp Hoa Nghiêm đại biểu cho tứ tưởng Phật Pháp đại-thừa về lý hữu hóa duyên sanh của vạn pháp.

Ngoài ra tởm Hoa Nghiêm còn là một trong thông điệp, một bài bác học phong phú sinh hễ muôn đời, trao gởi đến hành giả tất cả tâm hướng thượng đại-thừa, tu là cần phải học buộc phải hành qua hình hình ảnh Thiện Tài đồng tử tham bái mong học đạo cùng với năm mươi ba vị thiện tri thức, là bằng chứng cho ta thấy rằng tu học đạo bồ-đề điều tiên quyết cần được khắc phục nội vai trung phong cống cao bổ mạn, dục vọng loạn tưởng; không tính thân khiêm cung cầu tiến hành trì cách thức Hoa Nghiêm tốt đỉnh, kiếm tìm chân sư liễu ngộ mới mong muốn hiển lộ được Phật tánh chơn trung khu của mình.

*

Nên nghiên tầm ý nghĩa của tởm Hoa Nghiêm là khai mở quang quẻ lộ trở về phiên bản tánh chơn trung tâm thanh tịnh sáng sủa suốt thường nhiên; là biết được tự thể của những pháp hiện nay hành trong trái đất vũ trụ ; là thấu suốt cội nguồn sanh sinh hóa hóa của hữu tình cùng vô tình chúng-sanh; là tiệm chiếu túng yếu mật nghĩa viên dung đối sánh của trung ương và cảnh, để rồi tự đó rất có thể thống triệt lý viên dung vô ngại công ty và khách của vạn pháp, hiện tại hành sinh hóa, tương duyên tương nhơn quả, tương sanh tương diệt.

Tất cả vạn pháp toàn triệt ảnh hiện trên đài gương chơn như thể tánh. Cố nên, lâu trì ghê Hoa Nghiêm là bước vào cửa phương tiện đi lại cầu tu học đạo, là nhân tố đặc thù hy hữu ly vọng trả chơn.

Bởi công đức tính chất nhiệm mầu huyền ảo của gớm Hoa Nghiêm như thê, nên người dân có thiện duyên thấy khiếp Hoa Nghiêm mà lại biết phạt tâm tôn kính tin sâu, thì như thiết yếu mình được thấy Phật. Người thành chổ chính giữa đọc khiếp Hoa Nghiêm như thẳng nghe Phật khai thị. Bạn chí thành phụng thờ gớm Hoa Nghiêm như chính mình trực tiếp phụng thờ Phật.

*

Người phát trung khu bồ-đề ấn tống kinh Hoa Nghiêm tất cả công-đức như được cúng nhường nhịn Phật, như được thỉnh Phật trụ ráng chuyển pháp luân, như được tham gia sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh của chư Phật. Kinh Hoa Nghiêm cao sâu, nhiệm mầu vi diệu như thế, yêu cầu những ai thành kính phát trọng điểm ấn tống lâu trì kinh này, thì phải ghi nhận rằng người đó nhiều đời gieo thiện duyên bồ-đề, đã có lần làm sứ giả của Phật và đã có lần ở trong nơi ở chánh pháp.

Phật-Học-Viện Quốc-Tế nhận thấy thời mạt pháp này, pháp nhược ma cường, khiến cho chánh pháp đại thừa được ngôi trường tồn thịnh hành nhân gian, làm cho rường cột cho tinh thần chánh đạo, ngõ hầu giác tỉnh quần mê nhanh chóng hồi đầu về bến giác. Phải nguyện thuộc chư Phật tử bốn phương, bạn hữu hướng đại quá vô lượng đạo, đồng tâm thành kính in lại bộ kinh đại thừa cực hiếm này, để kết thiện duyên vô thượng bồ-đề, cùng các bạn hiền vẫn hướng nguyện tiến cách theo gót chân Phật trở về giác tánh chân như.

Ngưỡng nguyện chư tôn thiền đức và các bậc thiện hữu tri thức Phật tử gần xa phát trọng điểm hoan tin vui hộ trì.

Thành trung khu kính lậy Thập Phương thường Trụ Tam Bảo tác đại bệnh minh.

Phật Ðản 2532 – Mậu Thìn 1988

Thích Đức Niệm

Lời Nói Ðầu Của Dịch Giả

Khảo cứu vãn theo truyền sử vào đại-tạng, lúc thành đạo Vô-thượng Chánh-giác, chưa vội tách đạo-tràng Bồ-Ðề, đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật cùng với pháp-thân Tỳ-Lô-Giá-Na, cùng chư đại Bồ-Tát chứng giải-thoát-môn, tuyên thuyết ghê Hoa-Nghiêm.

Sau khi đức phật nhập diệt lối sáu trăm năm, vì Long-Thọ Bồ-Tát, tởm Hoa-Nghiêm này mới được lưu lại truyền bởi phạn-văn. Cục bộ Kinh chữ Phạn bao gồm một trăm ngàn bài kệ, chia thành bốn mươi tám phẩm.

Ðến nhà Ðường, Ðại-Sư Thật-Xoa-Nan-Ðà trường đoản cú nước Vu-Ðiền có bổn tởm chữ Phạn này sang Trung-Quốc dịch ra Hán văn. Tuy vậy Ðại-Sư chỉ dịch ra được cha mươi chín phẩm, từ bỏ phẩm ‘Thế-Chủ Diệu-Nghiêm’ cho phẩm ‘Nhập-Pháp-Giới’, cộng có ba mươi sáu ngàn bài xích kệ theo Phạn-văn, còn lại chín phẩm sáu mươi tứ ngàn bài kệ Phạn-văn không được dịch ra Hán-văn.

Kế đó, Pháp-Sư Bác-Nhã, bạn Kế-Tân dịch thêm phẩm Phổ-Hiền-Hạnh-Nguyện ra Hán-văn, kết quả thứ bốn mươi của cục Kinh Hoa-Nghiêm này.

Nguyên bổn chữ Hán chia ra làm tám mươi kiểu mốt quyển. Vì xét thấy phân tách quyển ra như thế, có khá nhiều phẩm bị giảm ra làm hai tía quyển hoặc các hơn, bởi vậy mạch văn bị con gián đoạn, nên khi phiên dịch ra Việt-văn, tôi chỉ đem phẩm mà không theo quyển của bổn chữ Hán. Tuy nhiên, tôi vẫn phân chia số quyển của bổn chữ nôm trong bổn Việt-văn này, nhằm tiện sự so cứu cho người đọc.

*

Kinh này call đủ là “Ðại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm“, ta quen gọi là Kinh Hoa Nghiêm.

Nội dung của tởm này đứng bên trên cảnh-giới bất-tư-nghì giải-thoát, chư pháp-thân Ðại-Sĩ thừa oai vệ thần của ông phật tuyên dương công-đức thuộc cảnh-giới của chư Phật và xương minh nhơn hạnh xứng tánh bất-tư-nghì của chư đại Bồ-Tát.

Kinh Hoa-Nghiêm này đã hoàn toàn ở trong lãnh vực xứng tánh bất-tư-nghì giải-thoát mà lại xương minh, đề nghị mỗi lời mỗi câu trong khiếp này gần như lấy cục bộ pháp-giới tánh làm cho lượng. Ðã là toàn cục pháp-giới tánh nên tất cả Giáo, Lý, Hạnh, Quả vị trí đây những dung thông vô-ngại, bắt buộc cũng gọi là vô-ngại pháp-giới.

Từng bực cứu cánh của vô-ngại pháp-giới là Sự-sự vô-ngại pháp-giới, chỗ hội chứng nhập trọn vẹn của chư Phật mà chư pháp-thân Bồ-Tát thời được từng phần.

Muốn đọc thấu phần nào cảnh-giới trên đây, tín đồ học đạo nên biết rõ bốn pháp-giới, bốn cấp bực mà chư đại-thừa Bồ-Tát tuần từ tu triệu chứng :

Lý vô-ngại pháp-giới Sự vô-ngại pháp-giớiLý sự vô-ngại pháp-giớiSự-sự vô-ngại pháp-giới*

‘Lý’ có nghĩa là chơn-lý thật-tánh, là thể tánh chơn thật của toàn bộ pháp, buộc phải cũng gọi là pháp-tánh giỏi pháp-giới-tánh, chơn-như-tánh. Toàn bộ pháp trong vũ trụ đông đảo đồng tiện thể tánh chơn thiệt ấy. Thể-tánh ấy dung thông vô-ngại, nên người ta gọi là ‘Lý vô-ngại pháp-giới’. Người chứng được lý vô-ngại này đó là bực thành-tựu căn-bổn-trí, mà bắt đầu dự vào mặt hàng pháp-thân Bồ-Tát.

Tất cả pháp ‘Sự’ phần nhiều đồng một thể-tánh chơn-thật, tức là đồng mang pháp-tánh làm tự thể. Toàn-thể ‘Sự’ là pháp-tánh, mà pháp-tánh đang viên-dung vô-ngại, thời toàn sự cũng vô-ngại, nên người ta gọi là ‘Sự vô-ngại pháp-giới’. Fan chứng được pháp-giới này đó là bực pháp-thân Bồ-Tát thành-tựu sai-biệt-trí (cũng điện thoại tư vấn là quyền-trí, tục-trí, hậu-đắc-trí).

Lý là thể-tánh của ‘Sự’ (tất cả pháp), ‘Sự’ là hiện-tượng của ‘Lý-tánh’. Vậy thời lý-tánh có nghĩa là lý-tánh của sự, còn sự lại là sự-tướng của lý-tánh. Bao gồm Lý-tánh là toàn-sự, mà tất cả sự là toàn Lý-tánh, nên gọi là ‘Lý-sự vô-ngại pháp-giới’. Tín đồ chứng được lý-sự pháp-giới này thời là bậc pháp-thân Bồ-Tát đôi khi hiển phạt cả hai trí (căn-bổn-trí với sai-biệt-trí).

*

Tất cả sự vẫn toàn đồng một thể-tánh nhưng mà thể-tánh thời dung thông không phân loại riêng khác, phải bất luận là 1 trong những sự nào thì cũng đều dung nhiếp tất cả sự, với cũng đều có nghĩa là tất cả sự, một sự nhiếp cùng tức toàn bộ sự, toàn bộ sự nhiếp cùng tức một sự. Ráng là sự-sự vô-ngại tự-tại, nên gọi là ‘Sự-sự vô-ngại pháp-giới’. Fan chứng được Sự-sự pháp-giới này là bực pháp-thân Bồ-Tát thành-tựu nhứt-thiết chủng-trí. Viên-mãn trí này đó là Ðấng Vô-Thượng-Giác (Phật Thế-Tôn ).

Sự-sự vô-ngại pháp-giới dung thông tự-tại, câu chữ của cục bộ Kinh Hoa-Nghiêm, được chứng minh trên toàn cục văn gớm này. Ni xin lược dẫn một vài đoạn văn rõ nhứt để chư học-giả luôn thể tham cứu vãn :

Sự-sự là toàn bộ sự hoặc là toàn bộ pháp, tức là toàn thể không-gian với thời-gian.

Về không-gian dung thông vô-ngại văn gớm nói:

Bao nhiêu vi-trần trong thế-giới

Trong từng vi-trần thấy các cõi

Bửu quang hiện nay Phật vô lượng số

Cảnh-giới tự-tại của Như-Lai

……….

Vô-lượng vô-số núi Tu-Di

Ðều rước để vào một trong những sợi lông,

Một thế-giới để vào tất cả

Tất cả thế-giới nhằm vào một,

Thể tướng mạo thế-giới vẫn như cũ

Vô-đẳng vô-lượng rất nhiều cùng khắp.

*

……….

Trong một chân lông hầu như thấy rõ

Vô-số vô-lượng chư Như-Lai

Tất cả chân lông các thế cả

Tôi nay kính lạy toàn bộ Phật

……….

Về thời-gian dung-thông vô-ngại văn tởm nói:

Kiếp quá-khứ nhằm hiện, vị-lai,

Kiếp vị-lai để quá, hiện-tại,

Ba đời các kiếp là một niệm

Chẳng nên dài vắn: hạnh giải-thoát.

……….

Tôi hay thâm nhập đời vị-lai

Tất cả kiếp thâu có tác dụng một niệm,

Hết thảy hầu hết kiếp trong cha đời

Làm khoảng một niệm tôi rất nhiều nhập.

……….

Về không-gian cùng thời-gian dung thông vô-ngại nhau, văn ghê nói:

Khắp không còn mười phương các cõi nước

Mỗi đầu lông đầy đủ có bố đời

Phật thuộc quốc-độ số vô-lượng

Tôi mọi tu hành trải trằn kiếp.

Trong một niệm tôi thấy tía đời

Tất cả những đấng Nhơn-Sư-Tử

Cũng hay vào trong cảnh-giới Phật

Như-huyễn, giải-thoát và oai-lực.

……….……….

*

Tất cả sự không không tính thời-gian và không-gian. Thời-gian dung thông thời-gian, không-gian dung thông không-gian, thời-gian dung thông không-gian, không-gian dung thông thời-gian. Một không-gian dung thông tất cả không-gian, một thời-gian dung thông tất cả thời-gian, toàn bộ dung thông với một, thời-gian với không-gian, một cùng tất cả cũng mọi dung thông như vậy. Ðây đó là Sự-sự vô-ngại pháp-giới, nhưng mà cũng đó là cảnh-giới giải-thoát bất-tư-nghì cơ mà Kinh Hoa-Nghiêm này đem đó làm nội-dung như vẫn nói sống trên.

…………

Lược giải một vài ba điều, sẽ giúp đỡ phần nào đến học-giả khi phải thấy cần thấu triệt nội-dung của tởm này. Vị nào mong nghiên cứu không hề thiếu xin xem bộ Hoa-Nghiêm đại-sớ của Tổ Thanh-Lương và Thập-huyền-môn của Tổ hiền hậu Thủ.

Tôi tôn kính đem công-đức thông ngôn Việt-văn này hồi hướng cho toàn bộ chúng-sanh đồng về Tịnh-Ðộ, đồng mau chóng thành Phật.

Viết tại chùa Vạn Ðức

Thủ Ðức ngày Phật nhập Niết-Bàn, Rằm tháng hai 2508

Dịch Giả

Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh

*

Nghi Thức Sám Hối trước lúc Tụng Kinh

(Dùng ba nghiệp thân, khẩu, ý thanh tịnh nhưng tụng kinh, thời phước đức vô-lượng, nên trước khi tụng kinh rất cần được sám hối, sám hối có nghĩa là làm cho cha nghiệp thanh tịnh)

Nam-mô thập phương tận lỗi không giới nhứt thiết Chư Phật (1 lạy)

Nam-mô thập phương tận hỏng không giới nhứt thiết Tôn Pháp (1 lạy)

Nam-mô thập phương tận hư không giới nhứt thiết hiền đức Thánh Tăng (1 lạy)

(Quỳ tay thay hương cúng-dường vạc nguyện)

Nguyện mây hương mầu này

Khắp cùng mười phương cõi

Cúng-dường tất cả Phật

Tôn Pháp, các Bồ-Tát,

Vô-biên bọn chúng Thanh-văn

Và cả thảy Thánh-hiền

Duyên khởi đài sáng chói

Trùm mang đến vô-biên cõi,

Khắp xông những chúng-sanh

Ðều phát lòng bồ-đề,

Xa lìa rất nhiều nghiệp vọng

Trọn phải đạo vô-thượng.

(Cầm hương lạy 1 lạy, rồi đứng chắp tay xướng: )

Sắc thân Như-Lai đẹp mắt

Trong đời không có bất kì ai bằng

Không sánh, chẳng nghĩ bàn

Nên nay nhỏ đảnh lễ.

Sắc thân Phật vô-tận

Trí huệ Phật cũng thế,

Tất cả pháp thường-trú

Cho nên con về nương.

Sức trí bự nguyện bự

Khắp độ chúng quần-sanh,

Khiến bỏ thân lạnh khổ

Sanh kia nước mát vui.

Con nay sạch tía nghiệp

Quy-y cùng lễ tán

Nguyện cùng các chúng-sanh

Ðồng sinh nước An-Lạc.

Án phạ nhựt ra vật (7 lần)

Chí trung tâm Ðảnh Lễ:

Thường-tịch quang quẻ tịnh-độ

A-Di-Ðà Như-Lai

Pháp-thân mầu thanh-tịnh

Khắp pháp-giới chư Phật (1 lạy)

Chí trung ương Ðảnh Lễ:

Thật báo trang-nghiêm độ

A-Di-Ðà Như-Lai

Thân tướng hải vi-trần

Khắp pháp-giới chư Phật (1 lạy)

Chí trung tâm Ðảnh Lễ:

Phương-tiện thánh cư độ

A-Di-Ðà Như-Lai

Thân trang-nghiêm giải-thoát

Khắp pháp-giới chư Phật (1 lạy)

Chí trọng tâm Ðảnh Lễ:

Cõi An-Lạc châu âu

A-Di-Ðà Như-Lai

Thân căn giới đại-thừa

Khắp pháp-giới chư Phật (1 lạy)

Chí trung tâm Ðảnh Lễ:

Cõi An-Lạc châu mỹ

A-Di-Ðà Như-Lai

Thân hóa cho mười phương

Khắp pháp-giới chư Phật (1 lạy)

Chí trung tâm Ðảnh Lễ:

Cõi An-Lạc châu âu

Giáo hạnh lý cha kinh

Tột nói bày y-chánh

Khắp pháp-giới Tôn-Pháp (1 lạy)

Chí trọng điểm Ðảnh Lễ:

Cõi An-Lạc phương tây

Quan-Thế-Âm Bồ-Tát

Thân tử-kim muôn ức

Khắp pháp-giới Bồ-Tát (1 lạy)

Chí trọng tâm Ðảnh Lễ:

Cõi An-Lạc châu âu

Ðại-Thế-Chí Bồ-Tát

Thân trí sáng vô-biên

Khắp pháp-giới Bồ-Tát (1 lạy)

Chí tâm Ðảnh Lễ:

Cõi An-Lạc phương tây

Thanh-tịnh đại-hải-chúng

Thân nhị nghiêm: Phước, trí

Khắp pháp-giới Thánh-chúng (1 lạy)

(Ðứng lẹo tay nguyện): 

Con ni khắp do bốn ơn bố cõi thuộc chúng-sanh ‘trong pháp-giới, gần như nguyện ngừng trừ cha chướng ‘nên quy mạng sám-hối. 

(1 lạy, quỳ lẹo tay sám hối):

Chí vai trung phong sám-hối :

Ðệ tử _____ cùng chúng-sanh trong pháp-giới, trường đoản cú đời vô-thỉ nhẫn cho ngày nay, bị vô-minh bít đậy đề xuất điên đảo mê-lầm, lại vì sáu căn cha nghiệp thân quen theo pháp chẳng lành, rộng lớn phạm mười điều dữ cùng năm tội vô-gián và toàn bộ các tội khác, các vô-lượng vô-biên nói bắt buộc hết. Mười phương những đức Phật thường ở trong đời, tiếng pháp không dứt, hương mầu đầy lấp, pháp vị ngập tràn, phóng ánh nắng sạch trong chiếu soi tất cả. Lý mầu hay trụ đầy dẫy hư-không.

Con từ vô-thỉ cho nay, sáu căn bịt mù, cha nghiệp tối-tăm, chẳng thấy chẳng nghe chẳng hay chẳng biết, bởi nhơn duyên kia trôi mãi trong khoảng sanh tử, trải qua những đường dữ, trăm ngàn muôn kiếp trọn không thời gian nào ra khỏi. — ghê rằng: “Ðức Tỳ-Lô-Giá-Na thân khắp cả chỗ, nơi của Phật ở call là Thường-tịch-quang, mang đến nên phải biết cả thảy những pháp những là Phật-Pháp, mà con không rõ lại theo loại vô-minh chính vì như thế trong trí bồ-đề nhưng thấy không thanh-tịnh, trong cảnh giải-thoát nhưng sanh ràng buộc.

Nay new tỏ ngộ nay new chừa bỏ ăn-năn, phụng đối trước các đức Phật và A-Di-Ðà Thế-Tôn nhưng mà phát lồ sám-hối, khiến cho đệ-tử thuộc pháp-giới chúng-sanh, toàn bộ tội nặng trĩu do bố nghiệp sáu căn, gây chế tạo ra từ vô-thỉ, hoặc hiện-tại thuộc vị-lai, chủ yếu mình trường đoản cú gây tạo nên hoặc biểu người, hay là thấy nghe fan gây chế tạo mà vui theo, hoặc lưu giữ hoặc chẳng nhớ, hoặc biết hoặc chẳng biết, hoặc ngờ vực chẳng nghi, hoặc bít giấu hoặc chẳng bít giấu, thảy số đông được rốt-ráo thanh-tịnh.

*

Ðệ-tử sám-hối rồi, sáu căn cùng ba nghiệp vào sạch, không lỗi lầm, căn lành tu-tập cũng trọn thanh-tịnh, thảy phần nhiều hồi-hướng dùng trang-nghiêm Tịnh-độ, khắp với chúng-sanh, đồng sanh về nước An-Dưỡng.

Xem thêm: Tập 1 - Cô Gái Đến Từ Quá Khứ

Nguyện đức A-Di-Ðà Phật thường mang lại hộ-trì, làm cho căn lành của đệ-tử hiện-tiền tăng-tấn, chẳng mất nhơn-duyên Tịnh-độ, mang đến giờ lâm-chung, thân an-lành niệm chánh vững-vàng, xem nghe số đông rõ-ràng, tận mặt thấy đức A-Di-Ðà cùng các Thánh-chúng, tay cụ đài hoa tiếp-dẫn đệ-tử, trong khoảng sát-na sinh ra trước Phật, đủ đạo-hạnh Bồ-Tát, rộng lớn độ mọi chúng-sanh đồng thành Phật đạo.

Ðệ-tử sám-hối phát-nguyện rồi quy-mạng đảnh-lễ: Nam-mô Tây-phương Cực-lạc thế-giới, đại-từ đại-bi, A-Di-Ðà Như-Lai, đổi mới pháp-giới Tam-bảo. (1 lạy)

(Lạy ngừng tiếp Nghi-thức tụng kinh …)

*

Nghi Thức Trì Tụng

Bài Tán Lư Hương

Lư hương vừa ngún chiên-đàn

Khói thơm ngào ngạt muôn nghìn cõi xa

Lòng bé kính ngưỡng khẩn thiết

Ngửa ước ao chư Phật yêu thương mà hội chứng minh.

Nam-mô Hương-Vân-Cái Bồ-Tát Ma-Ha-Tát (3 lần)

Chân Ngôn Tịnh Pháp Giới

Án Lam (7 lần)

Chân Ngôn Tịnh Khẩu Nghiệp

Tu rị Tu rị ma ha tu rị tu tu rị ta-bà-ha (3 lần)

Chân Ngôn Tịnh tía Nghiệp

Án ta phạ bà phạ thuật đà ta phạ, đạt mạ ta phạ bà phạ thuật độ mê mẩn (3 lần)